Hần cũng thôi không chạy nữa, đứng nguyên tại chỗ, chờ năm tên cao thủ Xà Nhân đuổi tới.
Còn về tộc Sa Hồ, không cho tiểu gia qua đó đuổi giết, được, vậy thì đánh luôn ở đây. Dù sao đây cũng là địa bàn của các ngươi, đánh cho trời long đất lở thì cũng đừng trách ta.
Để mặc tộc Xà Nhân xông vào địa bàn Sa Hồ rồi đại chiến một trận, e rằng mặt mũi các ngươi cũng chẳng đẹp đẽ gì.
"Vút! Vút! Vút!"
Năm đạo thần quang đáp xuống cách Dương Bách Xuyên chừng trăm mét.
Năm luồng khí tức đồng thời khóa chặt lên người hắn.
Chúng không nói lời nào, cũng không tiến lên.
Chỉ như thế mà trừng mat nhìn cham châm.
Dương Bách Xuyên nhếch môi cười, hắn không hề sợ hãi. Bởi vì trong năm Thần Chủ trước mặt, không có Thần Chủ thượng vị nào cả.
Chỉ có tên ban đầu đánh với hắn là Thần Chủ trung vị, bốn tên còn lại đều là Thần Chủ sơ vị giống hắn.
Dương Bách Xuyên thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần không gặp phải Thần Chủ thượng vị thì hần thật sự không sợ.
Hơn nữa hắn còn nhìn ra, năm tên Xà Nhân này cũng đang kiêng dè điều gì đó.
Kiêng dè cái gì?
Tự nhiên là tộc Sa Hồ.
Nếu không, chúng đã xông lên ra tay từ lâu chứ đâu chịu dừng lại thế này.
"Tiểu tử, bước lên chịu chết đi." Vẫn là tên Thần Chủ trung vị cầm đầu lên tiếng.
"Mạng của ta ở đây, có bản lĩnh thì tới mà lấy." Dương Bách Xuyên nheo mắt lại.
Trạng thái toàn thân hằn đã được điều chỉnh tới mức tốt nhất, đạo thụ sau lưng vẫn lơ lửng, Thần Thành trong tay phải thì đã thu vào.
Chỉ cần năm tên Xà Nhân này dám xông lên, hắn có nắm chắc giết được một hai tên, thậm chí giết sạch toàn bộ.
"Giết!"
Tên Thần Chủ trung vị cầm đầu nghiến răng ra lệnh.
Đúng là bọn họ kiêng ky tộc Sa Hồ, nhưng tên nhân tộc nhãi nhép này quá đáng ghét, đã ở ngay trước mắt, lại còn bị chặn ngoài Thần Hồ của hồ tộc, điều đó cho thấy hồ tộc cũng không cho hần đi vào.
Về phần những kẻ khác đi cùng nhân tộc này, hiển nhiên đã bị hắn giấu đi, chuyện đó rất bình thường, thân là thần nhân thì ai mà chẳng có chút thủ đoạn không gian để giấu người.
Năm vị Thần Chủ ra tay cùng lúc, nếu còn không bắt được tên nhân tộc này thì khỏi cần lăn lộn nữa, thậm chí còn sẽ bị tộc Sa Hồ chê cười.
Đã không thấy người Sa Hồ xuất hiện, vậy thì mặc kệ.
Năm đại sát thủ tộc Xà Nhân hóa thành năm luồng sáng lao về phía Dương Bách Xuyên.
Ngay lúc này, trong một rừng trúc ở bờ bên kia hồ nước, có một bà lão và một thiếu nữ tuổi xuân đang đứng quan sát.
Thiếu nữ: "Tổ nãi nãi, chúng ta không ra giúp sao?"
"Xem đó là ai đã." Bà lão cười híp mắt nói: "Mấy con rắn con đuổi giết một nhân tộc, mà thằng nhóc nhân tộc kia lại không sợ hãi, thú vị."