Tiếng nổ vang dội, gốc cây mà Ngọc Linh Lung chỉ điểm hóa thành mảnh vụn.
"Khè!"
Đúng lúc này, Đằng Xà lao vút tới, hưng phấn kêu:
"Chủ nhân, thì ra là một con rằn. Giao cho ta xử lý."
"Khè ... Gào!"
Đằng Xà lao thẳng tới, bụi đất tung bay.
Tiếng kêu ban nãy rất giống tiếng rắn kêu, mà Đằng Xà có thể nói là vương giả trong loài rằn, để nó ra tay quá hợp.
Chẳng mấy chốc, xung quanh yên tĩnh trở lại.
Đằng Xà chui ra từ trong bụi đất, cái đuôi phía sau lôi theo một tên nửa người nửa xà.
"Bịch!"
No quang thang đối phương xuống trước mặt Dương Bách Xuyên.
"Chủ nhân, tên này thuộc tộc người rần hổ mang. Độc tính của tộc này rất mạnh, lại cực kỳ âm độc. Nhưng so với ta thì còn kém xa, đến tư cách xách giày cũng không có. Vậy mà còn dám dùng độc với ta, không biết sống chết." Đằng Xà kiêu ngạo, ném mạnh tên người rằn xuống đất.
"Nói! Len lut chui ruc ở đây làm gì?" Đang Xà trừng mat, quát tên người ran đang nm trên đất.
Dương Bách Xuyên nhìn sang, chỉ thấy sinh vật kia nửa thân trên là nhân loại, nửa thân dưới là thân rằn, đồng tử màu vàng kim. Khí tức tu vi đã thu liễm xuống, nhưng làm sao giấu nổi mắt hắn, chỉ là Thần Vương mà thôi.
"Khụ khụ. Các ngươi cứ chờ chết đi. Dũng sĩ trong tộc ta sẽ lập tức tới đây, đến lúc đó tất cả các ngươi đều sẽ chết." Tên người rằn này dù đối mặt với những người có tu vi mạnh hơn mình một mảng lớn, vậy mà chẳng hề tỏ vẻ sợ hãi, Dương Bách Xuyên, trái lại còn đe dọa bọn họ.
"Tìm chết!" Đắng Xà nổi giận, định ra tay xử luôn.
Dương Bách Xuyên giơ tay ngăn lại.
"Sưu hồn. Ta cần biết tin tức về nơi này."
"Rõ, chủ nhân." Đằng Xà đáp lời, rồi thi triển thần thông sưu hồn đối phương.
Chốc lát sau, hồn phách của tên người rằn tan thành mây khói. Nhưng Đắng Xà cũng đã thu được tin tức mà mình cần.
Nó vội vàng nói:
"Chủ nhân, chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây mới được. Trong trí nhớ của tên người rằn này, ta nhìn thấy Xà Vương rằn hổ mang, vô cùng đáng sợ. Dưới trướng nó có hai vị Pháp Thần, năm vị Thần Chủ. Nói ra thì tộc người rắn hổ mang này mới thật sự là bá chủ trong sa mạc Liệt Dương, hoàn toàn không yếu hơn tộc Sa Hồ.
Thậm chí còn mạnh hơn cả Sa Hồ. Xà Vương rắn hổ mang rất có khả năng là cường giả cảnh giới Thiên Đạo. Mà nơi đây là một Thần Cảnh trong sa mạc Liệt Dương, tộc Sa Hồ và tộc người rằn hổ mang mỗi bên chiếm nửa giang sơn. Vị trí chúng ta đang đứng hiện giờ nẫm trên đường ranh giới giữa hai tộc, chính xác hơn thì càng nghiêng về phía địa bàn của tộc người rằn hổ mang.
Tên người ran nhỏ vừa rồi chỉ là một kẻ tuần tra mà thôi. Vừa nãy nó đã truyền tin tức chúng ta xông vào nơi này đi rồi. Giờ chúng ta phải lập tức rời đi, không thể đi về hướng đông bắc nữa. Phải theo hướng đông nam mới có thể thoát khỏi cánh rừng Xà Vương này. Nếu không, đợi cường giả tộc người rắn hổ mang tới nơi, e rầng chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn. Tộc này có tổ huấn cực kỳ bài xích ngoại nhân, giết tất cả không tha một ai."
Dương Bách Xuyên nghe xong thì biến sắc. Không ngờ vận khí của hắn lại “tốt" đến vậy, gặp một trận bão cát thì có thể tiến vào Thần Cảnh sa mạc Liệt Dương, lại còn đụng ngay tộc người rắn hổ mang. Hơn nữa tộc người rắn hổ mang này còn khó đối phó hơn cả tộc Sa Hồ.
Chưa nói đến chuyen Xà Vương có phải cường giả cảnh giới Thiên Đạo hay không, chỉ riêng hai Pháp Thần và năm Thần Chủ kia thôi thì hắn đã đánh không lại rồi.