Về chuyện khống chế Thất Thái Long Lân, bản thân Dương Bách Xuyên cũng không rõ đã tốn bao nhiêu thời gian, chỉ biết cuối cùng hắn đã luyện ra được hai cách sử dụng.
Một là dùng như đoản đao, sau khi truyền pháp lực thì có thể bộc phát uy lực lớn nhất, thích hợp cận chiến hoặc ám sát.
Cách thứ hai là dùng suy nghĩ để điều khiển. Hắn biết, đây mới là phương thức khống chế Thất Thái Long Lân tốt nhất. Trong phạm vi vạn mét, có thể phát huy uy lực cực hạn, vượt quá khoảng cách ấy thì uy lực sẽ suy giảm.
Dĩ nhiên, theo tu vi dần tăng, uy lực khi hắn điều khiển Thất Thái Long Lân cũng sẽ càng lúc càng khủng bố.
Sau khi kiếm Đồ Long và Thất Thái Long Lân đều đạt đến cảnh giới tùy ý khống chế, lực lượng trong cơ thể cũng có thể tùy ý sử dụng. Trong khoảng thời gian còn lại, Dương Bách Xuyên lại mang Hắc Ám Chiến Giáp ra luyện thêm một lượt.
Nhưng phần lớn sức lực của hắn đặt trên Yêu Hoàng Lợi Trảo, luyện đến mức có thể tùy ý biến đổi, trong lòng chỉ khẽ động thì đôi găng tay móng vuốt đã xuất hiện trên hai tay.
Như vậy, lực công kích và năng lực phòng ngự đôi tay của hắn được tăng cường rất nhiều.
Dù sao đây vốn là bản thể của một vị Yêu Hoàng cấp Thiên Đạo, uy năng cường đại vô song, trước đay han chưa từng that sự bỏ sức lực ra mài giua để đạt đến mức tâm thần hợp nhất.
Còn bây giờ thì hắn có đủ thời gian để nghiên cứu kỹ, luyện đến cảnh giới tâm thần hợp nhất, bộc phát ra uy lực mạnh nhất.
Phần thời gian còn lại, Dương Bách Xuyên bước vào trạng thái tu luyện.
Hắn rất rõ ràng, lực lượng trong thân thể mình mới là gốc rễ của tất cả.
Bất kể là kiếm Đồ Long, Thất Thái Long Lân, hay Bình Càn Khôn, chiến giáp nói cho cùng đều là ngoại lực, chỉ có lực lượng do bản thân tu luyện ra mới là tất cả.
Hắn cần hiểu rõ hơn về lực lượng trong cơ thể mình, vận hành Càn Khôn Tạo Hóa Công của bản thân một cách nhuần nhuyễn hơn, tận dụng thật tốt lực lượng Đạo Chủng.
Phải phân rõ chủ thứ mới được.
Cái gì là chủ, cái gì là thứ, lực lượng trong cơ thể mới là chủ.
Tình trạng hiện tại của hắn là, lực lượng trong thân thể hơi phức tạp.
Do công pháp đa được cải tạo thanh Can Khon Tạo Hóa Công, thần lực và thần hạch trong người hắn khác hẳn mọi người.
Nói cho đung thì thần lực vốn cũng đều là năng lượng, là pháp lực. Nhưng thần lực của han tinh thuần và mạnh hơn người thường nhiều lần, thần phủ, cũng chính là đan điền, còn gọi là thần hải, so với người khác thì cường đại hơn, trữ tồn thần lực cũng nhiều hơn.
Mà trong thần hải lại có thần hạch. Thần hạch của người khác có linh, xưng là thần thai, thực ra là phiên bản cao cấp hơn của Nguyên Anh, Tiên Anh. Còn hắn thì không giống bất kỳ ai. Công pháp khác biệt dẫn đến thần hạch cũng khác biệt, trong thần hạch của hắn không có thần thai, mà có mười Đạo Thụ.
Tuy cho đến hiện giờ, mười Đạo Thụ vẫn chỉ là cây con, thế nhưng lại hoàn toàn khác thường.
Cho nê gốc rễ của hắn vốn đã khác xa người đời.
Lực lượng trong người hắn được chia thành hai hệ, thần lực và thần hạch Đạo Thụ.
Thần lực thì khỏi cần nói, chính là pháp lực. Nhưng mười Đạo Thụ trong thần hạch lại rất đáng để hắn nghiên cứu. Mười Đạo Thụ này đều có thuộc tính, mỗi cây một loại, vừa có thể coi là lực lượng, lại vừa có thể xem như thiên phú thần thông tu luyện của hắn.
Vì Đạo Thụ có thể hiện hóa ra bên ngoài.
Thuộc tính của mỗi Đạo Thu đều riêng rẽ, nhưng cũng có thể dung hợp lại với nhau, hội tụ thành lực lượng mạnh hơn.
Bây giờ nghĩ lại, Dương Bách Xuyên mới thấy, thực ra bấy lâu nay hắn đã dùng mười Đạo Thụ sai cách, chưa từng phát huy ra uy lực chân chính của chúng.