Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

Đối với danh tiếng lừng lẫy của quả Nhân Sâm, với như cách là một người tới từ Trái Đất, Dương Bách Xuyên có thể nói là văng vẳng bên tai, loại tiên quả hình người nổi tiếng nhất trong Tây Du Ký, còn nổi danh hơn cả Bàn Đào của Vương Mẫu Nương Nương.

Nhân Sam trong Tay Du Ký ở Ngu Trang Quan, tổ thần Địa Tiên - Tran Nguyên Tử có một cây, trong Tây Du, Tôn Ngộ Không vì trộm ăn quả Nhân Sâm nên đã từng chịu thiệt trong tay Trấn Nguyên Tử.

Nghe Thổ Tinh Nguyên nói vậy, Dương Bách Xuyên không ngờ Thần Giới Vĩnh Hằng cũng có một tổ thần Địa Tiên, trong tay lại có quả nhân sâm, hơn nữa rượu Địa Nhân còn sánh ngang với nó.

Sao nghe cứ như tổ thần Địa Tiên - Trấn Nguyên Tử vậy?"

Chẳng lẽ Thần Giới Vĩnh Hằng thật sự có người như thế?

Thổ Tinh Nguyên sững người, thấy phản ứng của chủ nhân hơi mạnh nhưng vẫn vội vàng nói: "Đúng thế, Tổ thần Địa Tiên có quả Nhân Sâm, tương truyền Tổ thần sinh ra từ thời khai thiên lập địa, nổi danh ở Hồng Hoang, không lên trời, chẳng xuống đất, chiếm cứ một ngọn núi thần, một mình tiêu dao, xưng là Tổ thần Địa Tiên, thứ nổi tiếng nhất trong phủ ngài ấy chính là quả nhân sâm, ăn một quả thì nguyên thần có thể tăng lên hơn một đại cảnh giới, chư thần đều vì thế mà thèm muốn."

"Thật sự có nhân vật như vậy sao ~" Dương Bách Xuyên lẩm bẩm.

Hắn lại hỏi: "Ngươi có biết cái Tổ thần Địa Tiên gì đó hiện nay ở đâu không?"

Thổ Tinh Nguyên cười khổ: "Chủ nhân, tiểu thần cũng chỉ nghe trưởng bối trong tộc nhắc tới, nói rằng nơi Tổ thần Địa Tiên ở chính là Trấn Nguyên Sơn của Thần Gioi Vĩnh Hang, nhưng đo là một ngọn nui, không ai có thể tìm được nó."

Dương Bách Xuyên nghĩ cung phải, Thổ Tinh Nguyên vẫn luôn trông coi Thần Dược Viên ở thành Vu Vương, e là chưa từng rời khỏi đây, đa phần là nhờ vào truyền thừa trong tộc, biết được chuyện liên quan tới quả nhân tâm đã không tệ, nói gì đến chuyện hỏi hắn Tổ thần Địa Tiên ở chỗ nào.

Với Dương Bách Xuyên thì thông tin này đã đủ.

Tiếp tục trở lại chủ đề trước đó, Dương Bách Xuyên nói: "Đi thôi, vừa đi vừa nói, dẫn chúng ta đến Thần Dược Viên, ta cần rượu Địa Nhân, không vấn đề gì chứ?”

Thổ Tinh Nguyên gật đầu, đi trước dẫn đường nói: "Đương nhiên không thành vấn đề, dù sao thành Vu Vương cũng không còn nữa, ta giữ nơi này thật ra là không có chỗ để đi."

“Trong Thần Dược Viên của thành Vu Vương còn có bảo vật gì không?" Dương Bách Xuyên thuận miệng hỏi.

Thổ Tinh Nguyên cười khổ lắc đầu: "Thật ra sau đại kiếp, Thần Dược Viên đã trở thành đống hoang tàn, bình rượu Địa Nhân là do tộc ta giấu đi mới còn tới bây giờ."

Nói xong, Thổ Tinh Nguyên suy nghĩ rồi bổ sung: "Nhưng có một nơi vẫn luôn là cấm địa, nếu Thần Dược Viên còn có bảo vật thì cũng chỉ có nơi đó, thần chưa từng vào, bên trong có bảo vật thì hay không thì ta không chắc."

"Nơi nào?" Dương Bách Xuyên hỏi.

Thổ Tinh Nguyên nói: “Là một chỗ trong sườn núi, đó cũng là nơi ẩn náu của địa tộc ta, nơi đó còn có sớm hơn cả khi Địa Nhân tộc tồn tại, nghe người trong tộc nói đó là cấm địa mà thành chủ đại nhân nghiêm lệnh, nghĩ lại, lúc trước thành chủ để tộc ta bảo vệ Thần Dược Viên, có lẽ đó mới chính là nơi cần bảo vệ.

Dù sao ta chưa từng thấy trong tộc có người nào vào đó, các đời tộc trưởng cũng không, hơn nữa tổ quy đã nghiêm cấm bất kỳ Địa Nhân tộc nào cũng không được phép vào ... "

Dương Bách Xuyên nghe Thổ Tinh Nguyên nói vậy, trong lòng lại càng tò mò hơn, định đến đó sẽ đi xem thử.

Vừa đi vừa nói, chẳng biết từ khi nào, Thổ Tinh Nguyên đã dẫn Dương Bách Xuyên, Ngọc Linh Lung và Đằng Xà ra khỏi khu vực tượng đá, sau đó xuyên qua một khu rừng rậm rồi đến một vùng đất trống thoáng đãng, nơi này bị cháy sém và đầy hố, rõ ràng đã bị phá hủy và sức mạnh nào đó thiêu đốt.

Quả nhiên Thổ Tinh Nguyên nói: "Nơi này chính là Thần Dược Viên, đáng tiếc đã trở thành đống hoang tàn, một gốc thần dược cũng không giữ lại được, bây giờ cỏ cũng chẳng mọc nổi."

Giọng Thổ Tinh Nguyên tràn đầy một nỗi bi thương, tuy đây là Thần Dược Viên của thành Vu Vương nhưng cũng là nơi mà tộc bọn họ bảo vệ qua vô số năm tháng, rất nhiều tộc nhân đã bỏ mạng ở đây. Nói không đau lòng là giả.

Dương Bách Xuyên không nhịn được nói: “Rốt cuộc thành Vu Vương đã gặp phải đại kiếp gì?”

Thổ Tinh Nguyên cười khổ nói: "Chủ nhân, thần thực sự không biết, thần là Địa Nhân tộc duy nhất được tộc nhân bảo vệ, đợi thần tỉnh lại thì phát hiện tất cả tộc nhân đều chết, Thần Dược Viên cũng hủy diệt. Sau đó thần ra ngoài xem thì thấy cả thành Vu Vương đã trở thành đống đổ nát, ta cũng không hề biết là thứ lực lượng hay sinh linh gì hủy diệt.

Được rồi, lại là một kẻ giống Đằng Xà, đều không rõ lịch sử nhưng lại sống rất lâu.

Dương Bách Xuyên biết, dù là Thần Giới mà hắn và Ngọc Linh Lung ở, hay Thần Giới Vĩnh Hằng ở đây, thọ nguyên của mọi sinh linh là vô tận.

Trừ khi bị giết, nếu không thì thọ nguyên sẽ bất diệt.

Dương Bách Xuyên cũng không hỏi nữa, về chuyện đã xảy ra ở đây cũng không có ý nghĩa quá lớn với hắn, thứ hắn muốn là có thể tìm kiếm bảo vật, tăng thực lực bản thân, tu luyện tới cảnh giới cao nhất, bước vào hàng ngũ cường giả thần linh đỉnh phong mới là điều quan trọng.

Những thứ khác hắn không quan tâm.

Thổ Tinh Nguyên dẫn họ đi về phía trước, đi thêm khoảng mấy chục dặm mới thoát khỏi Thần Dược Viên như ổ gà.

Nơi này vẫn có địa hình thung lũng do hai bên vách núi tạo thành, thành Vu Vương chọn nơi đây để nuôi trồng thần dược cũng là một lựa chọn không tệ.

Phía trước là nơi tận cùng của sơn cốc.

Đó là một ngọn núi gần như thẳng đứng chín mươi độ, bề mặt nhẫn bóng như gương, trải dài đến tận cuối thung lũng.

Thổ Tinh Nguyên nói: "Chủ nhân, ngọn núi phía trước này gọi là núi Địa Nhân, là nơi ẩn náu của tộc ta."

“Đây chỉ là một ngọn núi vách đá dựng đứng thôi mà ~" Đằng Xà lẩm bẩm.

Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung cũng không nhìn ra ngọn núi này có điểm khác biệt gì, minh văn không có, trận pháp không có, năng lượng dao động cũng không có, ngay cả một sơn động cũng không, chẳng hề có dáng vẻ của một nơi ẩn náu.

Thổ Tinh Nguyên lại cười cười nói: "Chủ nhân, tộc chúng ta trời sinh có thể khống chế đất bùn, trong đó cũng bao gồm kim thạch. Ngọn núi rỗng bên trong, nên cánh cổng là một sự tồn tại tự nhiên đối với tộc ta, xin đi theo tiểu thần."

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!