Đằng Xà nhanh chân đến khống chế tên lùn.
Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung cũng tiến lên, nhìn tên người lùn đang bị thương trước mặt, hay nói đúng hơn là Địa Nhân tộc, dường như cũng không có gì khác biệt với Nhân tộc, chỉ là thân hình thấp bé hơn, cao khoảng nửa mét, tay chân nhỏ hắn nhưng lại có phần thô khỏe hơn, cảm giác rất có sức.
Bị Đằng Xà khống chế, đối phương chỉ có thể co ro dưới đất, đôi mắt nhỏ đầy hoảng sợ nhìn chẳm chằm Dương Bách Xuyên.
“Nhìn thì đạo hạnh cũng chẳng ra sao, thế mà suýt làm tiểu gia toi mạng, ngươi cũng giỏi đấy." Dương Bách Xuyên nhìn tên Địa Nhân tộc rồi nói, quả thật trong mắt hắn, tu vi của tên Địa Nhân tộc này cũng chỉ là Thần Vương thượng cấp, nhưng nghĩ lại thế giới ảo cảnh thực hư đan xen trước đó, hắn vẫn còn kinh hồn khiếp vía.
Theo lý mà nói, trận địa lớn như vậy chắc chắn không phải thứ mà tên lùn chỉ có tu vi Thần Vương này có thể bày ra được.
Nhưng cũng có lẽ that, du sao thì han cung chỉ phát hiện ra mỗi tên lùn này lui
tới.
"Thần hồn của hắn rất mạnh, khác so với người thường." Lúc này Ngọc Linh Lung lên tiếng.
"Lực thần hồn?" Dương Bách Xuyên lẩm bẩm.
Đằng tiếp lời: “Chủ nhân, tên Địa Nhân tộc này chắc là tu luyện theo đường nguyên thần."
Dương Bách Xuyên nghe xong cũng xem như hiểu rõ phần nào, Đằng Xà từng nói qua về cách thức tu luyện ở Thần Giới Vĩnh Hằng, một là tu luyện thân thể, hai là tu luyện nguyên thần, tổng cộng có bốn giai đoạn lớn, tới cuối cùng là siêu thoát.
Giống như khi hợp đạo thành công ở Thần Giới, cuối cùng là hỗn nguyên siêu thoát.
Dương Bách Xuyên suy nghĩ rồi nói: "Vừa rồi thế giới thực hư đan xen suýt nữa đã giết chết ta, nó biến ra người thân bằng hữu để tấn công ta, hơn nữa tất cả đều có thực lực cấp bậc Thần Vương, cảm giác không phải thứ mà tên lùn này có thể làm được, à đúng, vừa rồi bên phía hai ngươi thế nào?"
Cuoi cung Duong Bach Xuyen thuan tien hoi tinh hình của Ngọc Linh Lung và Đằng Xà.
Ngọc Linh Lung nói: "Sau khi huyễn trận khởi động, nó sẽ giam giữ những kẻ bị vây ở bên trong."
Dương Bách Xuyên sững người nói: “Có nghĩa là, tinh thần của ai bị ảnh hưởng thì nhằm vào người đó, tỷ không bị ảnh hưởng thì sẽ không sao, đúng không?”
“Ừ, ta quả thực không sao, lúc đó tất cả tượng đá đều dừng lại, ta đã tìm xung quanh chỗ phá trận nhưng đáng tiếc là không có đầu mối. Mười năm sau, đột nhiên Đằng Xà xuất hiện, hai bọn ta tìm cách phá trận, hy vọng có thể phá được trận pháp cứu ngươi ra ... ”
"Khoan đã? Tỷ nói con quái Đang Xà này xuất hiện, đã là chuyện mười năm sau rồi?" Dương Bách Xuyên ngạc nhiên hỏi.
“Vâng thưa chủ nhân, ban đầu thần cũng khó tin, nhưng sự thật chính là như vậy. Trong thế giới ảo cảnh đó, thời gian trôi rất nhanh, từ lúc thần ra ngoài đến khi chủ nhân ra ngoài đã trải qua trăm năm rồi." Đằng Xà nói.
Dương Bách Xuyên trợn mắt, hắn cảm thấy chỉ mới qua một hai canh giờ, không ngờ trăm năm đã qua.
Ảo cảnh này thật là đáng sợ.
Ngọc Linh Lung lại nói: "Trên người tên Địa Nhân tộc này hẳn có bảo vật cường đại nào đó có thể tạo ra ảo cảnh, nếu có nguyên thần cường đại của hắn thao túng thì hoàn toàn có khả năng tạo ra một thế giới ảo cảnh thực hư đan xen."
Dương Bách Xuyên nghe xong, ánh mắt hắn lập tức nhìn về phía tên người lùn, hắn ta đang giãy dụa dưới đất, ánh mắt bỗng nhiên trở nên hoảng loạn.
"Nghe hiểu chúng ta nói gì chứ?" Dương Bách Xuyên nhìn tên lùn.
Đối phương không nói gì, thật ra từ đầu tới giờ tên lùn này vẫn không nói gì, chỉ giãy giụa phát ra tiếng kêu thảm thiết.
"Không nói hả, được thôi." Dương Bách Xuyên cười nhếch mép, nói với Đằng Xà: “Đằng Xà, cho hắn chút màu sắc (dạy hắn ta một bài học)."
"Ặc, chủ nhân, thần không có màu sắc." Đằng Xà ngơ ngác.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!