"Âm!"
Hắn vung kiếm, kiếm khí tung hoành, nơi lướt qua, tượng đá thi nhau nổ vỡ.
Dương Bách Xuyên mừng thầm, quả nhiên dùng sức mạnh mới có hiệu quả.
Nhưng hắn không nhận ra, sau khi những bức tượng vỡ thành bột phấn, lại có từng làn sương mù màu đỏ nhạt lặng lẽ bay ra, hòa vào xung quanh.
Những làn sương đỏ ấy chính là huyễn linh thạch vỡ vụn hóa thành, sẽ càng tăng ảnh hưởng đến tâm thần, gia tăng hiệu quả mê hoặc.
Đáng tiếc lúc này Dương Bách Xuyên hoàn toàn không biết, ngược lại sau một kiếm vừa rồi, ra tay càng lúc càng tàn nhẫn.
"Âm! Âm! Âm!"
Kiếm này nối tiếp kiếm kia, Dương Bách Xuyên điên cuồng phá hủy tượng đá, dù số lượng tượng đá lên đến hàng vạn, nhưng dưới kiếm khí của hắn, từng pho từng pho đều hóa thành đá vụn.
Nửa canh giờ sau, đá vụn xung quanh hắn chất thành đống, không còn một pho tượng nào đứng vững.
Tất cả đều đã bị hắn nghiền nát sạch sẽ.
"Hừ."
Hắn thở hắt một hơi, cuối cùng cũng dọn xong.
Ngay lúc hắn vừa mới thả lỏng thì biến cố lại nổi lên.
Một cơn lốc thổi bùng lên.
Đá vụn và bụi mù bị cuốn thẳng lên trời, Dương Bách Xuyên bị bụi đất làm sặc.
"Khụ khụ khụ ... ”
Gió lớn vẫn không ngừng gào thét.
Bất chợt hắn cảm thấy đầu óc choáng váng.
Tấm mắt vốn đã hơi mơ hồ, lại cộng thêm gió to bụi mù nữa nên cảnh tượng trước mắt cang thêm mờ mịt.
Một âm thanh khác lạ vang lên.
Dương Bách Xuyên đột ngột xoay người, thuận tay vung một kiếm chém ngược lại.
Hắn nghe ra được, đó là tiếng kiếm khí run vang.
Không ngờ lúc này vẫn còn người dùng kiếm đánh lén hắn.
"Keng!"
Hai thanh kiếm va chạm mạnh.
Sau khi chém xong thì chợt phát hiện có một bóng người đứng trong sương
mù.
Bóng người cách đó hơn mười mét, dù bị làn sương che khuất có phần mơ hồ, nhưng Dương Bách Xuyên vẫn thấy quen mắt ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ngay lúc hắn ngẩn ra, đối phương lại vung thêm một kiếm về phía hắn.
Chỉ trong chớp mắt, người kia đã áp sát đến gần.
Lần này Dương Bách Xuyên nhìn rõ, đồng tử bỗng nhiên co rút lại, hô to.
"Nhị sư huynh?"
Đúng vậy, người này chính là nhị sư huynh Tinh Thần Tử của hắn.
Nhưng lúc này sắc mặt Tinh Thần Tử lạnh tanh, cầm kiếm đâm về phía hắn.
Chỉ trong một thoáng ngẩn người, kiếm của Tinh Thần Tử đã đến trước tim hắn, lúc này Dương Bách Xuyên mới hoàn hồn, đã không kịp né tránh, chỉ cố nghiêng người né tranh.
Phần vai chợt đau nhói.
Kiếm khí của Tinh Thần Tử đâm thẳng vào vai hắn, hất hắn bay ngược ra ngoài.
"Rầm!"
Rơi xuống đất cách đó hai ba chục mét, cũng may thân thể không sao, nhưng trên vai xuất hiện một lỗ máu, máu tươi ào ào trào ra.
Đó là một vết thương thật sự.
Trái tim Dương Bách Xuyên chợt lạnh buốt.
Ngay sau đó, kiếm khí lại lần nữa rực sáng.
Tinh Thần Tử lại vung kiếm chém.
Dương Bách Xuyên không dám sơ sẩy thêm chút nào, cơn đau trên vai khiến đầu óc choáng váng của hắn tỉnh táo hơn đôi chút. Hắn bật người nhảy lên, nheo mắt nhìn nhị sư huynh Tinh Thần Tử đang lao tới tấn công.
Nhờ cơn đau nên hắn cũng tỉnh táo hơn phần nào, hắn biết rõ nhị sư huynh trước mắt không phải nhị sư huynh thật, mà là ảo giác, đúng hơn là sinh linh do thế giới hư thực đan xen này tạo ra.
Chắc chắn là giả.
Bởi có khi nhị sư huynh của hắn còn chưa phi thăng.
Sao có thể đã ở Thần giới, lại còn xuất hiện tại đây?
Chắc chắn là một sinh linh giả do thế giới ảo trận này tạo thành.
Nhưng quan trọng hơn, thực lực của đối phương lại ngang tay với hắn.
Cảnh giới hiện giờ của hắn là Thần Vương trung vị, dù nhị sư huynh thật sự phi thăng thì cũng tuyệt đối không thể có tu vi Thần Vương.
Vì thế khỏi cần nghi ngờ, chắc chắn nhị sư huynh trước mặt là giả.
Dương Bách Xuyên giận sôi người.
Vì sao lại tạo ra nhị sư huynh?
Còn để nhị sư huynh này đến giết hắn, bắt sư huynh đệ chém giết lẫn nhau, chuyện này đã chạm vào điều cấm k của hắn.
Hắn thúc giục kiếm Đồ Long, lực đạo chủng bùng nổ, mười đạo thụ trong người hợp làm một.
Nhìn nhị sư huynh trước mặt đang lao đến, Dương Bách Xuyên quát.
"Đạo chủng hợp nhất, trảm!"
Tuy hắn cảm nhận được nhị sư huynh này cũng có tu vi Thần Vương, nhưng chỉ là Thần Vương bình thường, còn hắn sau khi vận dụng lực đạo chủng, thực lực cao hơn đối phương rất nhiều.
"Âm!"
Hai bên va chạm.
Kiếm Đồ Long trực tiếp nghiền nát kiếm khí của nhị sư huynh, uy lực không giảm, chém lên người nhị sư huynh này.