"Âm!Âm! Âm!"
Dương Bách Xuyên và Đằng Xà bị vùi lấp dưới biển sấm sét.
Tránh là chuyện không thể tránh, căn bản né không nổi, không có chỗ nào để trốn, khắp trời đều là sấm sét.
Điều duy nhất Dương Bách Xuyên có thể làm, là dốc hết sức tung ra tất cả thủ đoạn phòng ngự để chống đỡ.
Thế nhưng cũng chẳng có tác dụng gì mấy.
Dưới màn sấm sét đầy trời, mọi lớp phòng ngự của hắn trông yếu ớt đến thảm
hại.
Trong thoáng chốc, toàn thân hắn tê cứng, ngã gục xuống đất.
Dương Bách Xuyên còn tưởng lần này mình sẽ chết không thẳng cẳng.
Nhưng hắn lại phát hiện ý thức mình vẫn còn, chưa chết, cũng không ngất đi.
"Chủ ... Chủ nhân."
Bên cạnh, Đằng Xà đã nằm rạp xuống đất, cất tiếng gọi.
"Không chết chứ?" Dương Bách Xuyên vô thức hỏi nó.
“Hình như không chết, nhưng cả người tê liệt." Đằng Xà đáp.
Dương Bách Xuyên nghe vậy cũng phản ứng lại.
Với uy thế khủng bố vừa rồi mà hắn lại không chết, thân thể chỉ tê dại, không động đậy nổi.
Hắn cũng không hiểu vì sao.
Chuyện này khiến hắn thấy rất kỳ quái.
Chớp mắt, hắn lập tức nghĩ ra. Ngọc Linh Lung từng nói, nơi này là một không gian hư thực đan xen.
Trong loại hoàn cảnh này, càng coi là thật thì nó càng thành thật và ngược lại.
Nhưng một thế giới hư thực chân thật đến mức này, sao có thể coi nó là giả được?
Ít nhất hắn biết mình làm không nổi.
Trừ phi là kẻ không có huyết nhục, không có tình cảm.
Hắn khổ cười, nói với Đằng Xà: "Giả giả thật thật, giả cũng là thật mà thật cũng là giả, tất cả chỉ là ảo cảnh. Chỉ cần ngươi thật sự không để ý, coi mọi thứ đều là giả thì đòn tấn công cũng là giả. Nếu coi là thật, đòn tấn công sẽ là thật."
Đằng Xà gật đầu: "Ra vậy. Chủ nhân, theo lời người nói, chỉ cần trong lòng chúng ta tĩnh lại thì có thể rời khỏi cái thế giới hư thực đan xen này đúng không?"
Dương Bách Xuyên nói: "Về lý thuyết là vậy. Nhưng nào có đơn giản thế, thân là huyết nhục phàm thân, ai mà chẳng có tạp niệm ... "
Được nửa câu, Dương Bách Xuyên còn chưa nói xong, đã trợn tròn mắt, há hốc mồm.
Bởi vì hắn nhìn thấy Đằng Xà nhắm hai mắt lại, trên người lóe lên thần quang, ngay sau đó thân hình nó từng chút từng chút mờ đi rồi biến mất.
"ÐM!”
Một lúc sau, Dương Bách Xuyên bật ra câu thô tục.
Hắn suýt không tin nổi vào mắt mình.
Đằng Xà ấy vậy mà cứ thế biến mất ngay trước mắt hắn.
Trong lòng Dương Bách Xuyên đã hiểu, Đằng Xà đã nhìn thấu ảo cảnh rồi rời khỏi đây.
Hắn bị đả kích không nhỏ.
Hắn thật sự không ngờ Đằng Xà lại nhẹ nhàng rời đi như vậy.
Điều này khiến hắn biết giấu mặt mũi đi đâu?
Cũng may giờ chỉ còn mỗi mình hắn, chẳng ai nhìn thấy sắc mặt khó coi của hắn.
Nhưng cũng bởi chỉ còn lại một mình, Dương Bách Xuyên bắt đầu thấy bất an.
Quỷ mới biết tiếp theo còn xuất hiện cái gì nữa?
Sấm sét trên bầu trời vẫn còn đó, bất cứ lúc nào cũng có thể giáng xuống đợt thứ hai.
Hắn phải nghĩ cách thoát khỏi thế giới này.
Nhưng tiếp theo hắn phải làm gì đây?
"Lão tử không tin, bọn họ làm được mà ta lại không làm được."
Dương Bách Xuyên đứng yên tại chỗ, nghiến răng lẩm bẩm, nhắm mắt lại, bắt đầu thử gạt bỏ tạp niệm xem có thể thoát khỏi thế giới ảo cảnh này không.
Tiếc rằng hắn thử suốt một hồi lâu, chẳng có tác dụng gì.
Cuối cùng đành từ bỏ, bởi hắn quá hiểu bản thân mình.
Bởi lòng hắn có quá nhiều tạp niệm, chấp niệm, thậm chí vướng bận, không thể đạt tới cảnh giới tâm như nước lặng.
Muốn dựa vào tâm như nước lặng để thoát khỏi o cảnh là chuyện không thể.
Vẫn phải tìm con đường khác.
Nếu không, hắn sẽ không thể đi ra ngoài.
Nghĩ tới nghĩ lui, Dương Bách Xuyên biết chỉ còn cách cưỡng ép chém mở một con đường trong thế giới hư thực này, nếu không chắc chắn hắn sẽ không ra được.
Nhưng phá bằng cách nào?
Dương Bách Xuyên vẫn chưa nghĩ ra.