Được rồi, tên họ Dương này trước đó bị lá thông đâm trúng, trúng độc, đã được huyết dịch của Ngọc Linh Lung giải hết từ lâu. Nhưng vừa rồi lại bị đụng vào đầu, đau quá nên tỉnh.
"Đây là chỗ nào?"
Dương Bách Xuyên xoa gáy, lầm bầm.
Ngọc Linh Lung nhìn dáng vẻ tay xóa gáy của Dương Bách Xuyên mới nhận ra mình vừa khiến hắn đập vào đầu, cảm thấy hơi ngượng.
Nhưng đã tỉnh lại, còn biết kêu đau, vậy thì không sao rồi.
Nàng vờ như không có việc gì, nói: "Chúng ta đã ra khỏi khu rừng kia, rồi đến nơi này. Ta cũng không biết đây là đâu, nhưng nhìn qua giống phế tích của một nền văn minh vô cùng cổ xưa, trông như tàn tích của một tòa thành. Trên đó có khắc mấy khắc văn, chúng ta cứ xem đã rồi tính tiếp."
Dương Bách Xuyên đứng dậy quan sát xung quanh, như lời nàng nói.
Trong mắt hắn, nơi đây vô cùng cổ xưa.
Tuy chỉ là tàn tích nhà cửa, nhưng toàn là những khối đá to lớn, thậm chí cả phần nền móng cũng là nguyên một tảng đá khổng lồ.
Nhìn từ đường nét nền móng, diện tích những căn nhà đá này hẳn phải rất lớn, giống như nhà của người khổng lồ vậy.
Có điều sau vô số năm tháng gió táp mưa mòn, những khối đá ấy hầu như đều tròn lại và bóng nhẫn.
Cổ đến mức chẳng khác nào một di chỉ văn minh thời kỳ đồ đá cực kỳ hùng
vĩ.
Dây leo, rêu phong cùng cỏ dại phủ kín, quấn lấy những tảng đá.
Thế nhưng thi thoảng vẫn có thể nhìn ra dấu vết những khối đá này từng bị một lực lượng cực lớn phá hủy qua những vết rạn.
"Linh Lung tỷ có nhận ra những dấu vết minh văn này không?" Dương Bách Xuyên hỏi Ngọc Linh Lung.
"Trông giống cổ văn của Thần giới. Ta từng có nghiên cứu qua, nhưng mấy khắc văn này mờ quá, không nhìn rõ. Nếu tìm được chỗ nào còn ghi chép hoàn chỉnh, có lẽ còn có thể thử giải đọc." Ngọc Linh Lung đáp.
"Thế là được rồi. Đã xuất hiện di tích văn minh, lại có khắc văn, vậy chúng ta cứ đi tìm chỗ còn nguyên vẹn, tin chắc kiểu gì cũng gặp." Dương Bách Xuyên gật gù nói.
Ngay sau đó, hắn chợt nhớ đến tình trạng lúc trước của mình, hỏi: "Ta nhớ hình như trước đó bị trúng độc, tỷ giúp ta giải độc à?"
"Ừ." Ngọc Linh Lung khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Nhưng Dương Bách Xuyên đã hiểu. Hiển nhiên Ngọc Linh Lung có thủ đoạn giữ mạng. Nghĩ kỹ cũng phải, đã có thể trở thành Pháp Thần, sao có thể không có vài chiêu bảo mệnh?
Hơn nữa trong lúc hắn hôn mê, nàng còn mang hắn rời khỏi khu rừng cổ quái kia, đủ để chứng tỏ nàng có thủ đoạn riêng.
Chẳng qua chuyện này không cần hỏi kỹ. Ai mà chẳng có bí mật của mình, giống như trên người hắn có bình Càn Khôn vậy.
Dù sao hiện tại hai người tạm thời an toàn là được.
Thế giới này quá quỷ dị, chỗ nào cũng toát ra vẻ tà tính.
Cho đến bây giờ, hai người vẫn chưa gặp một sinh linh sống nào, đúng là quái
lạ
Tiếp đó, hai người ngồi xuống, mỗi người nói ra suy nghĩ của mình về thế giới này.
Cuối cùng vẫn chẳng rút ra được manh mối nào, đành phải đi đến đâu tính đến đó.
Ngọc Linh Lung lay phan re cay mang từ khu rừng kia ra cho Dương Bach Xuyên xem, đây là phát hiện trọng yếu duy nhất ở thế giới này cho đến hiện tại.
Dương Bách Xuyên nhận lấy, cẩn thận quan sát đoạn rễ cây bạc trắng như một cây kim, nhưng trên thân lại mang theo rất nhiều rễ con.
Theo lời Ngọc Linh Lung, rễ cây này chính là tinh hoa của cái cây làm lõi trận pháp trong khu rừng cổ quái lúc trước.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!