"Thực ra Thỏ gia ta chính là Thần thú Chiến đấu của Càn Khôn, là Thần thú ở bên cạnh hắn lâu nhất, chỉ tiếc là cuối cùng không thể cùng hắn đi đến tận cùng." Thỏ gia nói đến đây thì dừng lại một chút, hỏi Dương Bách Xuyên: "Về chuyện Càn Khôn Thần Tôn Hợp Đạo, ngươi có biết không?"
Dương Bách Xuyên gật đầu: "Lúc mới đến Thần Giới, ta có nghe Phục Hy Thần Hoàng nhắc qua, cũng biết được đôi chút."
Điểm này Dương Bách Xuyên không hề giấu diếm mà nói thẳng ra, bởi vì hiện giờ xem ra Thỏ gia là một con thỏ thần thông quảng đại, lại là Thần thú Chiến đấu của Càn Khôn Thần Tôn, thân phận này quả thực không đơn giản.
"Hóa ra là Phục Hy nói cho ngươi biết, hắn ta cũng coi như có lương tâm. Phục Hy cũng được xem là người hưởng lợi từ việc Càn Khôn Thần Tôn Hợp Đạo. Trận đại chiến năm đó, nếu Càn Khôn Thần Tôn không cưỡng ép Hợp Đạo thì bọn người Phục Hy cũng không thể trở thành cường giả được."
"Đã biết chuyen Can Khon Thần Tôn Hợp Đạo, han ngươi cũng biết chuyện giữa Thiên tộc và phe phái Phi Thăng giả. Những chuyện đó không nhắc đến nữa, Thỏ gia ta chỉ nói cho ngươi những điều để ngươi tin tưởng ta thôi."
"Sau khi Càn Khôn Thần Tôn Hợp Đạo, Thỏ gia ta rơi vào giấc ngủ sâu. Thần Tôn năm đó chỉ nói với ta một câu: Khi nào ta tỉnh lại, chính là lúc truyền nhân của hắn bước chân lên Thần Giới. Đến lúc đó hãy để Thỏ gia ta đi theo ngươi, bảo vệ ngươi, bởi vì sự xuất hiện của ngươi chắc chắn sẽ khiến một số kẻ ở Thần Giới bất an."
"Có thể nói thế này, về một ý nghĩa nào đó, tiểu tử ngươi chính là Thiếu chủ của Thỏ gia ta, vị Thiếu chủ duy nhất. Càn Khôn Thần Tôn đã vĩnh viễn tan biến vào Hợp Đạo rồi, là bị lão rùa rụt cổ Đế Tôn kia ép chết. Thế nên tiểu tử ngươi hãy nhớ kỹ, sau này khi thực lực mạnh lên, hãy giết chết Đế Tôn để báo thù cho Càn Khôn Thần Tôn ... "
Nghe đến đây, Dương Bách Xuyên cười khổ: "Thỏ gia à, những chuyện khác đều dễ nói, nhưng ngài bảo ta giết chết Đế Tôn Vô Thượng thì đúng là chuyện viển vông. Khoan hãy nói đến cá nhân Đế Tôn Vô Thượng, chỉ riêng Tam Thập Tam Thiên Điện nơi lão ta ở đã có vô số cường giả Thiên tộc, đó là thế lực đệ nhất của Thiên tộc năm xưa, thậm chí là người cai trị trên danh nghĩa của cả Thần Giới."
"Dựa vào thực lực tu vi hiện tại của ta, chẳng biết đến năm tháng nào mới có thể đối đầu với lũ khốn kiếp ở Tam Thập Tam Thiên Điện kia. Hơn nữa, ngoài Tam Thập Tam Thiên Điện ra, còn có người của Thần điện Càn Khôn muốn lấy mạng ta nữa. Tên Thần Vương và trăm vị Thần Quân lúc nãy chính là người của Thần điện Càn Khôn. Hiện giờ ta cảm thấy như cả Thần Giới đang truy sát mình vậy."
"Việc tiến vào đây cũng là do bị truy sát không còn cách nào khác mới phải vào. Không ngờ lại gặp được Thỏ gia, lần này nếu không có ngài ra tay, chắc ta đã bị lũ khốn đó giết từ lâu rồi ... "
Cuối cùng Dương Bách Xuyên cũng trút hết nỗi lòng cay đắng ra ngoài.
Thế nhưng đang nói nửa chừng, hắn bỗng cảm nhận được một luồng sát khí khiến hắn không kìm được mà rùng mình, bất giác ngừng lại.
Hắn nhìn về phía Thỏ gia, nhận ra luồng sát ý đáng sợ này chính là phát ra từ người lão thỏ.
"Thỏ gia ~? "
Dương Bách Xuyên thấy Thỏ gia có vẻ bất thường, bèn khẽ gọi một tiếng.
Đôi mắt Thỏ gia một lần nữa biến thành màu đỏ rực, lão nhìn Dương Bách Xuyên, gần từng chữ: "Ngươi nói là người của Thần điện Càn Khôn truy sát ngươi?"
"Đúng vậy, đã không phải lần đầu rồi. Bọn họ nói muốn lấy truyền thừa của Càn Khôn Thần Tôn trên người ta, giờ nghĩ lại chắc chính là bình Càn Khôn." Dương Bách Xuyên nói ra sự thật.
Đây là một phép thử. Nếu Thỏ gia thực sự là Thần thú Chiến đấu của Càn Khon Than Ton va than thiet đen mức đo, thì lao nhat định phai biet đen sự tồn tại của Thần điện Càn Khôn. Ngược lại, Dương Bách Xuyên sẽ cho rằng mưu đồ của lão thỏ này không hề đơn giản.
"Hừ hừ~" Thỏ gia cười lạnh một tiếng: "Thần điện Càn Khôn là thế lực do một tay Càn Khôn Thần Tôn sáng lập, vậy mà giờ đây lại có người của Thần Điện truy sát truyền nhân của Thần Tôn. Nếu Thần Tôn còn sống, không biết ngài sẽ nghĩ gì. Xem ra năm đó ngài bắt ta chọn cách ngủ say để chờ đợi sự xuất hiện của ngươi là đã có dự liệu từ trước."
"Không cần lo lắng, sắp tới Thỏ gia ta sẽ đưa ngươi đến Thần điện Càn Khôn. Thỏ gia ta cũng muốn xem xem trong Ngũ Đại Pháp Thần, kẻ nào muốn giết ngươi, hay là bọn chúng đều muốn giết ngươi, hoặc đều muốn đoạt lấy bình Càn Khôn trên người ngươi?"
"Hê hê hê ... một lũ an cháo đá bát, tưởng Thần Tôn không còn là không có ai trị được các ngươi sao?" Câu cuối cùng Thỏ gia nói một cách nghiến răng nghiến lợi, sát khí ngút trời.
Trong lòng Dương Bách Xuyên thầm vui mừng. Giờ xem ra Thỏ gia đúng là Thần thú của Càn Khôn Thần Tôn không sai, và cũng là quân bài mà Thần Tôn để lại để kiềm chế Thần điện Càn Khôn, chỉ là không biết Thỏ gia có thủ đoạn gì.
Dương Bách Xuyên suy nghĩ rồi hỏi: "Ý của Thỏ gia là ... chúng ta sẽ đến Thần điện Càn Khôn?"
"Tat nhiên. Tiểu tử, ngươi phải biết rang nguoi là truyền nhân của Can Khôn Thần Tôn, vậy ngươi chính là chủ nhân của Thần điện Càn Khôn. Nơi đó thuộc về ngươi, vậy mà lũ khốn kiếp kia giờ lại muốn giết ngươi, hừ, gan to bằng trời rồi." Thỏ gia cười lạnh không thôi.
"Thỏ gia, ta nghe noi Thần điện Can Khon kể từ sau khi Can Khon Thần Tôn Hợp Đạo hy sinh ở kỷ nguyên trước, đa luon bị Tam Thập Tam Thiên Điện của Thiên tộc càn quét, bị gọi là 'tàn dư Càn Khôn' và phải lẩn trốn trong bóng tối. Không biết thế lực và thực lực của họ thế nào?" Dương Bách Xuyên hỏi.
Thỏ gia hừ lạnh một tiếng: "Thế lực và thực lực của Thần điện Càn Khôn ra sao ư? Thỏ gia ta nói với ngươi thế này: Năm đó nếu không phải Thiên tộc tàn sát hàng loạt phe Phi Thăng giả, dùng những phi thăng giả yếu ớt để đe dọa, thì Càn Khôn Thần Tôn đã dẫn dắt toàn bộ lực lượng Thần Điện đánh lên Tam Thập Tam Thiên Điện rồi. Ngươi bảo thực lực của Thần Điện thế nào?"
"Tất nhiên cuối cùng vì Đế Tôn và lũ Thiên tộc quá hèn hạ, Thần Tôn mới chọn cách Hợp Đạo hy sinh để bảo toàn cho phe Phi Thăng giả. Nếu không, trận đại chiến năm đó làm gì có cửa cho Thiên tộc của chúng."