Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

Bên trong là thứ gì?

Dương Bách Xuyên thực sự tò mò.

Bảo vật? Hay thứ gì khác?

Dù sao thì việc bị A Mãnh chôn sâu dưới đất, giờ lại đào lên dâng cho mình, chắc chắn không phải vật phàm, vật thường thì chẳng ai rảnh mà hạ cấm chế, hơn nữa không biết đã trôi qua bao nhiêu năm rồi mà năng lượng cấm chế vẫn còn rất mạnh mẽ, điều này đủ chứng minh trong rương có bảo vật trọng yếu.

"A Mãnh, mở ra!" Dương Bách Xuyên ra hiệu.

"Cục cục ~" Kết quả ngoài dự liệu, A Mãnh lắc đầu, tỏ ý mình cũng mở không được.

Dương Bách Xuyên nghĩ cũng phải, nếu mở được thì con hàng này đã mở từ lâu rồi, chẳng đợi đến lúc chôn dưới đất thế này.

"Tam Nhan, nguoi thu xem!" Dưong Bach Xuyen bảo Tam Nhan dùng hỏa diễm thử lực.

"Xì xì xì ~" Tam Nhãn rất dứt khoát, ba cái đầu cùng lúc phun lửa vào chiếc rương.

"Oành oành oành ~" Cả đại sảnh rung chuyển dữ dội, nhưng chiếc rương vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ một miếng lông.

Dương Bách Xuyên nhíu mày, kiếm Đồ Long trong tay lóe lên, vận dụng thêm sức mạnh gia trì từ Thần điện Càn Khôn, hắn chém mạnh một kiếm vào rương.

"Âm!"

Vì phải dốc toàn lực vào một kiếm khiến kẽ tay hắn cũng rướm máu, vậy mà cấm chế trên rương vẫn không hề lay chuyển. Dương Bách Xuyên nản chí, hắn cũng tự thấy mình hơi ngốc, thực lực của Tam Nhãn và A Mãnh đều mạnh hơn hắn mà còn không phá nổi, hắn tất nhiên cũng bó tay.

Nhưng càng mở không được, Dương Bách Xuyên càng thấy bứt rứt.

Nghĩ đoạn, hắn biết không thể dùng man lực, dùng sức mạnh tuyệt đối có thể phá được, nhưng tu vi của cả ba bọn họ đều chưa đủ tầm để cưỡng ép phá vỡ cấm chế này.

Hắn đưa tay trái đặt lên rương, không có bất kỳ sự phản phệ nào, cấm chế này dường như chỉ để bảo vệ rương không bị mở ra chứ không có tính sát thương. Dương Bách Xuyên dùng tay trái, tất nhiên là muốn thử uy lực thôn phệ của bình Càn Khôn. Nếu ngay cả bình Càn Khôn cũng không nuốt trôi năng lượng này, hắn đành bỏ cuộc.

"Vút ~"

Sau khi thúc động bình Càn Khôn, cánh tay trái của hắn tỏa ra kim quang rực rỡ. Sau một tiếng động khẽ, trong lòng hắn vui mừng khôn xiết khi cảm nhận được bình Càn Khôn đang hấp thụ năng lượng, quả nhiên không làm hắn thất vọng.

"Oong ~"

Lại một tiếng vang nữa, cam chế tren ruong biến mat, hay đung hon là đã bị bình Càn Khôn hút cạn. Dương mỗ cười đắc ý, phẩy tay một cái mở toang nắp rương.

Không có hào quang ngũ sắc rực rỡ như tưởng tượng. Khi Dương Bách Xuyên nhìn vào bên trong, hắn chỉ thấy một bộ chiến giáp màu đen kịt, nhưng rách nát thê lương, không có lấy một tia thần quang hay năng lượng dao động nào. Bên cạnh đó là một đôi vuốt đen bóng loáng, nhìn qua là vuốt của loài thú nào đó nhưng lại hơi giống tay người, chỉ là to hơn gấp ba lần, cuối cùng là một tấm Thần bài.

Thấy mấy thứ này, Dương Bách Xuyên có chút thất vọng, A Mãnh và Tam Nhãn ghé đầu vào xem xong cũng mất sạch hứng thú, lủi ra một góc.

Tuy nhiên Dương Bách Xuyên nghĩ kỹ lại thấy không đúng, nếu không phải đồ tốt thì cần gì phải dùng cấm chế phong ấn kỹ như vậy? Hắn chưa động vào bộ giáp nát và đôi vuốt kia mà cầm tấm Thần bài lên quan sát, thông thường những tấm bài thế này đều có ghi chép thông tin.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!