Dương Bách Xuyên đi theo A Mãnh vào sâu trong động phủ, dĩ nhiên Tam Nhãn cũng bám sát theo sau, may mà hang động của A Mãnh đủ lớn, nếu không với thân hình đồ sộ của Tam Nhãn chưa chắc đã lọt vào nổi.
Đối với Dương mỗ mà nói, việc mang theo Tam Nhãn là điều tất yếu, tuy đã thu phục được A Mãnh, nhưng ai mà biết chắc được bên trong động phủ không có bất trắc gì? Có Tam Nhãn bên cạnh vẫn là an toàn nhất.
Mặc dù điều này khiến A Mãnh vô cùng khó chịu, nhưng vì có chủ nhân Dương Bách Xuyên ở đó, nó cũng chỉ dám trợn mắt lườm nguýt mà thôi.
Bên trong sơn động khá bằng phẳng, sau khi tiến vào, Dương Bách Xuyên phát hiện cả hang động này dường như đã được tu sửa lại, dấu vết đục đẽo của con người hiện rõ mồn một. Nhưng nghĩ kỹ cũng không có gì lạ, nơi này vốn là vùng lõi sâu nhất của quặng mạch, mà quặng mạch này đã tồn tại từ lâu đời, có người từng ghé qua cũng là chuyện thường tình, có lẽ A Mãnh chỉ là kẻ đến sau, chiếm nơi này làm tổ mà thôi.
Mười phut sau, một đại sảnh tự nhiên toa ra hao quang rực ro hiện ra trước mắt, thần quang lấp lánh khiến hắn có cảm giác như vừa bước chân vào một kho báu
Sự thực đúng là vậy, khi Dương Bách Xuyên nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh, hắn phát hiện mình thực sự đã lạc vào một hố vàng.
Đập vào mắt toàn là Thần thạch ...
Thần thạch chất thành một ngọn núi nhỏ!
Số lượng là bao nhiêu? Dương Bách Xuyên không thể ước lượng nổi. Vài vạn? Mười mấy vạn? Hay là cả triệu viên? Trong phút chốc, Dương mỗ chảy cả nước miếng.
Thật không ngờ nha ... không ngờ lại có thể phát tài ngang hông thế này! Hắn chiến đấu với hai ba mươi Thiên thần, giết bao nhiêu mạng người, lục soát khắp nơi cũng chỉ gom được chưa đầy trăm viên, vậy mà ở đây lại chất đống như núi.
"Trời đất ơi, đây đúng là Thiên đạo phù hộ mà, ha ha ha ha ... " Dương mỗ cười lớn, lao thẳng người vào đống Thần thạch như núi nhỏ kia.
Không còn nghi ngờ gì nữa, số Thần thạch này đều do A Mãnh thu thập được, không ngờ con hàng này lại có sở thích sưu tầm Thần thạch.
Đúng lúc này, A Mãnh nhặt một viên Thần thạch đưa cho Dương Bách Xuyên, còn chính nó cũng cầm lấy một viên khác. Giây tiếp theo, dưới cái nhìn sững sờ của Dương Bách Xuyên, nó ném tọt viên Thần thạch vào mồm.
"Rắc ... rắc ... "
Được rồi, con hàng A Mãnh này thế mà lại coi Thần thạch như kẹo, nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng luôn.
Dương Bách Xuyên há hốc mồm, hồi lâu không phản ứng kịp. Cái thao tác thần thánh gì đây?
"Cục cục ~"
Lúc này A Mãnh phát ra tiếng kêu, lại đưa viên Thần thạch trên vuốt cho Dương Bách Xuyên, ý tứ đó sao hắn không hiểu cho được, chẳng qua nó không biết nói thôi, chứ nếu biết nói chắc chắn nó sẽ bảo: "Chủ nhân mời ngài ăn Thần thạch, ngon lắm đó ~"
Dương Bách Xuyên hoàn hồn, dở khóc dở cười nói: "Ngươi ... có phải bấy lâu nay ngươi đều ăn Thần thạch thế này không?"
"Cục cục ~" A Mãnh gật đầu, vẻ mặt đầy lý đương nhiên.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!