Nửa tiếng sau, Dương Bách Xuyên luyện chế được ba bộ, một áo khoác dài, một chiến giáp, một bộ trang phục ngắn, hắn dùng chưa tới một phần mười da rắn, số còn lại đủ để làm ba - bốn mươi bộ.
Kỹ năng luyện chế của hắn nằm ở mức trung bình nhưng y phục hắn luyện ra lại vượt xa so với tiên y, chúng mang thuộc tính lửa, miễn dịch với lửa và độc.
Hắn thu hai bộ còn lại và phần da rắn chưa dùng tới, cuối cùng Dương Bách Xuyên cũng cảm thấy hài lòng, hắn khoác áo dài đỏ thẫm đi về phía dòng sông.
Sau khi xuống sông, Dương Bách Xuyên vận chuyển công pháp, lớp cháy sém trên người hắn đã được gột bỏ, lộ ra thân thể màu vàng nhạt.
Điều khiến Dương Bách Xuyên vui mừng là hắn phát hiện thân xác của mình đã mạnh hơn, có lẽ liên quan tới việc bị ngọn lửa của Tam Nhãn thiêu cháy, đương nhiên cong lao lớn nhat la bình Can Khon, trong luc gap nguy hiểm, bình Can Khôn đã tự động bảo vệ, dập tắt đi lửa cháy trên người hắn.
Hắn buồn bực vì mái tóc trắng dài của mình có dùng thần lực vận công thế nào cũng không mọc lại được.
Nếu không thì hắn sẽ giết Tam Nhãn để ăn thịt.
Nhìn xuống mặt sông, một người đầu trọc với ngũ quan tinh tế, Dương Bách Xuyên cười lẩm bẩm: "Trông rất yêu dị, xinh, à không, là đẹp trai, đẹp đến bản thân cũng phải ghen tị, không có tóc thì không có tóc, sau này rồi sẽ mọc."
Ra khỏi sông, hắn khoác y phục được luyện chế từ da của Tam Nhãn, Dương Bách Xuyên soi bóng mình trên mặt nước: "Mình giống yêu tăng khoác hồng y, tuấn tú tới mức ông trời cũng đố ky ~"
Cuối cùng cũng xua tan đi oán niệm của việc bị đốt chọc tóc.
Dáng vẻ đã thay đổi, hắn trở nên yêu dị, trông rất tà tính.
Hơn nữa Dương Bách Xuyên còn phát hiện khí tức của mình cũng đã khác, không thể nói rõ nhưng lúc Tam Nhãn bò về phía này, hơi thở của hn gần giống như Tam Nhãn, chẳng trách trông hắn lại yêu dị như vậy, hóa ra vấn đề nắm ở đây.
Ngẫm lại những thay đổi khi bị lửa của Tam Nhãn thiêu đốt và những thay đổi trên người nó sau khi dùng nước Sinh Mệnh.
Cũng không có gì không ổn.
"Sì~"
Lúc này, Tam Nhan rít lên, miệng nó phun ra luồng ánh sáng vàng kim lơ lửng trước mặt Dương Bách Xuyên.
"Kim Giáp Linh Hoa ~"
Trong lòng Dương Bách Xuyên vô cùng vui mừng.
"Xem như mày có lương tâm, tha cho ngươi chuyện đốt tóc của ta." Ánh mắt Dương Bach Xuyen sang len, han nhan lay Kim Giap Linh Hoa, bởi vì thần dược này mà suýt chút nữa hắn bị Tam Nhãn giết chết, cũng xem như mãn nguyệt, đúng là không dễ dàng gì ~"
“XìxÌXÌ~"
Tam Nhãn được Dương Bách Xuyên khen, mặc dù không nói tiếng người nhưng nó vẫn hiểu những gì Dương Bách Xuyên nói, miệng phun xà ngữ tỏ vẻ rất vui mừng.
Dương Bách Xuyên thấy Tam Nhãn xúc động, từ khi bước vào chiến trường cổ đến hiện tại, bị hai đám người đuổi giết, đấu với hơn ba mươi Thiên Thần, hắn đã trải qua vô số gian nan, hơn một trăm năm, tu vi và thực lực của hắn tăng ca vọt, đạt tới Thiên Thần thượng cấp.
Bay gio con thu phuc đuoc con ran ba mat Tam Canh đỉnh phong, tro lực của hắn đã tang mạnh, hơn nữa con có được Kim Giap Linh Hoa, tiếp theo hắn có thể luyện chế Phá Cảnh đan để tiến tới Thiên Thần Quân.
Ban đầu Dương Bách Xuyen định ở đay tu luyện lên cảnh giới Thiên Thần Quân, nhưng nghĩ lại vẫn nên thôi, tu vi của hắn tăng quá nhanh, bây giờ đột phá Thiên Thần Quân cũng không phải chuyện tốt.
Rời khỏi đây rồi tính sau, hắn quay sang hỏi Tam Nhãn: "Tam Nhãn, ngươi có biết đường ra khỏi đây không? Chúng ta không thể ở chỗ này mãi được, phải đi thôi.”
Nghe Dương Bách Xuyen noi vậy, Tam Nhan nghiêng đau rồi phát ra riếng rít, nó gật đầu rồi cúi xuống, tỏ ý Dương Bách Xuyên hãy đứng lên đầu nó.
"Thật sự có à ~ Tốt, đưa ta ra khỏi đây, chúng ta đi ngay bây giờ." Dương Bách Xuyên nhảy lên đứng trên đầu Tam Nhãn.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!