Dương Bách Xuyên thật sự không chịu được, mí mắt dần khép lại, ý thức cũng càng ngày càng mơ hồ, nhưng lúc này trong đầu hắn dường như nghe được một giọng nói, nhưng không thể nghe rõ ...
Hắn thấy cánh tay mình lóe lên ánh sáng vàng, hơn nữa còn có cảm giác mát lạnh, như nhớ ra điều gì, trong lòng hắn như có một tang đa lớn rơi xuống, hắn không thể mở mắt, cuối cùng chìm vào bóng tối.
Dương Bách Xuyên mất đi ý thức, nhưng bình Can Khôn trên tay đột nhiên tỏa ra ánh sáng vàng kim, phù văn chuyển động, ánh sáng vàng bao phủ lấy cơ thể hắn, những nơi ánh sáng đi qua đã dập tắt đi ngọn lửa đen trắng đan xen.
Chẳng bao lâu sau, Dương Bách Xuyên năm dưới hố sâu được ánh sáng vàng bao phủ giống như một quả trứng vàng, yên tĩnh nằm dưới đáy hố.
Bên ngoài, Xích Luyện Xà cũng đã thay đổi, nó gầm lên rồi lăn lộn trên mặt đất, trông rất thống khổ, toàn thân tỏa ra ánh sáng đỏ lập lòe, cây cỏ nơi nó trườn qua đều hóa thành tro bụi.
Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, Xích Luyện Xà ngừng lăn lộn, cơ thể cuộn trò, lửa quanh người cũng đã tắt, tỏa ra vầng sáng đỏ nhạt, sau đó ba cái đầu của Xích Luyện Xà lần lượt phát ra tiếng rít.
Ngay sau đó, đầu của Xích Luyện Xà vỡ ra ...
Đương nhiên không phải nổ tung, chỉ là lớp da bên ngoài bị nứt.
Nếu có người ở hiện trường, bọn họ chắc chắn sẽ nói, Xích Luyện Xà bắt đầu lột da.
Đầu tiên là ba cái đầu, sau đó là toàn thân, nói bắt đầu di chuyển, từng chút từng chút một lột khỏi lớp da cũ.
Hoàn thành một lần lột xác.
Xích Luyện Xà đã thay đổi hoàn toàn mới, trên ba cái đầu đều mọc sừng dài khoảng một tấc, mọc thẳng ngay trên đôi mắt, toàn thân biến thành màu đỏ thẫm, phù văn trên lân giáp lập lòe.
Thân hình nhỏ đi, từ sáu mươi mét còn bốn mươi mét.
Khí tức vô cùng cường đại.
Đạt tới Tam Cảnh đỉnh phong, nếu tỉnh lại, Dương Bách Xuyên chắc chắn sẽ nói một câu, chắc chắn là hiệu quả sau khi sử dụng nước Sinh Mệnh.
Đáng tiếc bây giờ hắn vẫn đang còn hôn mê.
Sau khi lột xác, ba con mắt của Xích Luyện Xà cũng có linh tính hơn, nhìn lớp da mình vừa lột, sau đó lại hình về phía hố lớn rồi bò tới.
Ngay sau đó, Xích Luyện Xà bay vút vào trong.
Thân thể dựng đứng trước người Dương Bách Xuyên, nhìn Dương Bách Xuyên đang được bao bọc trong ánh sáng màu vàng kim, ánh mắt Xích Luyện Xà tỏ vẻ sợ hãi, nhưng cơ thể khổng lồ lại cuộn tròn xung quanh Dương Bách Xuyên, cuối cùng nó cúi đầu nhắm mắt lại.
Rõ ràng là đang bảo vệ.
Thời gian từng ngày trôi qua.
Dương Bách Xuyên đã hôn mê mười năm.
Xích Luyện Xà vẫn luôn cuộn tròn xung quanh Dương Bách Xuyên, bảo vệ hắn mười năm.
Bỗng một hôm, ánh sáng vàng kim trên người Dương Bách Xuyên dần nhạt đi, cuối cùng biến mất.
Đúng lúc này, Xích Luyện Xà vốn đang ngủ say bỗng mở mắt, đôi mắt vui mừng giống hệt con người, nó khẽ dụi đầu vào Dương Bách Xuyên.
Nó vươn hai cái đầu về phía gương mặt cháy xém của Dương Bách Xuyên.
"Xì xì ~"
Xích Luyện Xà lè lưỡi liếm mặt hắn.
Dương Bách Xuyên mơ một giấc mơ.
Trong mơ hắn nhìn thấy chấp niệm lớn nhất của đoi mình - Liễu Linh Linh.
Khi gặp lại, cả hai đều đau đớn nhưng vẫn rơi nước mắt vì hạnh phúc.
Liễu Linh Linh hôn hắn một cách cuồng nhiệt, nàng nhiệt tình làm hắn hơi xấu hổ, khó mà tiếp nhận, bởi vì sự nồng nhiệt của Liễu Linh Linh đều thể hiện lên gương mặt hắn.
Lúc đó, Dương Bách Xuyên không thở nổi, hắn buộc phải đẩy Liễu Linh Linh ra.
Sau khi đẩy ra, hắn đã hối hận, bởi vì không thấy Liễu Linh Linh đâu, hắn lo lắng hô lên: "Linh Linh ~"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!