Một tiếng hừ lạnh, Dương Bách Xuyên vung kiếm chém đứt món thần khí hình ô đó. Lúc này mới phát hiện, tên Thiên Thần cuối cùng chỉ là "hư hoảng nhất thương", mượn cớ đó để phóng vút lên trên bỏ chạy.
Dương mỗ cười lạnh: Trốn thoát được sao? Đã nói giết ngươi là phải giết cho bằng được!
Hắn đại sát tứ phương, lòng tin tăng mạnh, biết rõ bên trên vẫn còn mười tên Thiên Thần đang chờ đợi, nhưng sự tự tin vừa rồi khiến hắn không chút sợ hãi, lập tức đuổi theo, hơn nữa hắn chắc chắn sẽ giết được tên này, vì trong nham thạch tốc độ của hắn nhanh hơn nhiều.
Dương Bách Xuyên vọt lên truy đuổi. Sau ba nhịp thở, khi đã lên cao được khoảng trăm mét, khoảng cách giữa hắn và tên Thiên Thần kia đã thu hẹp xuống còn chưa đầy mười lăm mét.
"Chết đi!"
Lúc này Dương mỗ dồn toàn lực chém ra một kiếm từ dưới lên trên, kiếm khí bùng nổ dài tới mấy chục mét.
Oành!
Sau một tiếng nổ trầm đục, kiếm khí xuyên qua tên Thiên Thần này, đồng thời cũng lao ra khỏi mặt nham thạch.
Tốc độ của Dương Bách Xuyên không hề giảm, bám sát theo sau, hắn hiện tại vô cùng tự tin, dù bên ngoài có mười tên Thiên Thần thượng cấp đi chăng nữa, hắn cũng định sẽ giết sạch.
"Âm ầm!"
"Đại nhân ... cẩn thận ... "
Tên Thiên Thần vừa lao ra khỏi nham thạch đã rơi bịch xuống đất, chỉ kịp thốt ra hai chữ "cẩn thận" rồi tắt thở hoàn toàn, toàn thân hắn đầy rẫy kiếm khí, đặc biệt là nhát kiếm chí mạng cuối cùng đã đưa hắn ra khỏi nham thạch trong tình trạng sức tàn lực kiệt.
"Nghênh đón địch!"
Tên thủ lĩnh Thiên Thần canh giữ quanh hồ nham thạch biến sắc nhưng phản ứng cực nhanh, hắn ta biết đã có biến cố nên gầm lớn ra lệnh.
'Oành!"
Cũng chính luc này, một tiếng nổ vang lên, Dương Bách Xuyên vọt ra ngoài, quả nhiên hắn nhìn thấy mười tên Thiên Thần đang vây quanh. Vừa vọt ra không trung, hắn không cần suy nghĩ đã tung ra một đường kiếm quét ngang.
Mười tên Thiên Thần xung quanh lập tức vận chuyển thần lực trên bộ giáp, thần khí trong tay bộc phát quang mang.
Sau một tiếng va chạm trầm đục, dưới đường kiếm của Dương Bách Xuyên, có ba tên Thiên Thần lùi lại mấy bước nhưng vẫn chống đỡ được, hắn cũng đáp xuống mặt đất.
Lúc này, hắn đột nhiên nhận thấy có chút không ổn, bởi vì mười tên Thiên Thần trên mặt đất này có khí tức mạnh mẽ hơn nhiều.
Nhưng ngẫm lại cũng hiểu, đám Thiên Thần dưới nham thạch bị hắn giết như ngóe là vì bị môi trường hạn chế, còn mười tên trên này không bị ảnh hưởng, khí tức tự nhiên phải mạnh hơn.
Trong đó có một tên cầm cung tiễn dường như còn mạnh hơn những tên khác vài phần. Dương Bách Xuyên lập tức để mắt tới hắn ta, chắc đây là tên cầm đầu.
"Giết không tha!"
Quả nhiên, kẻ ra lệnh chính là tên cầm cung, giọng nói tràn đầy phẫn nộ. Không phẫn nộ mới lạ, rõ ràng mười tên thuộc hạ đã bị trảm sát, là thủ lĩnh hắn ta không khỏi đau xót.
Mệnh lệnh vừa ra, chín tên Thiên Thần lập tức bao vây Dương Bách Xuyên.
Dương Bách Xuyên liếc nhìn tên cầm cung vẫn đứng yên tại chỗ không động đậy, trong lòng thầm nhủ: Hỏng bét, thẳng cha này định đánh lén, dùng cung tiễn bắn xa đây mà!
Không được, phải tốc chiến tốc thắng!
Mặc dù đám Thiên Thần trên mặt đất này mạnh mẽ, nhưng hắn cũng không phải dạng vừa, hắn vẫn còn át chủ bài, vừa rồi chỉ mới dùng kiếm Đồ Long và thần luc bản than, vẫn chua sử dụng đến sức mạnh của Thần điện Càn Khôn.
"Giết!"
Chín tên Thiên Thần vây quanh gầm thét, đồng loạt vung thần khí tấn công.
"Sát!"
Dương Bách Xuyên cũng gầm lên một tiếng, thần lực toàn thân bùng nổ, tâm niệm vừa động đa thoi đong suc mạnh của Thần điện Càn Khôn.
"U u ... "
"Âm!"
Kiếm Đồ Long dưới sự gia trì của sức mạnh Thần Điện phát ra tiếng run rẩy trầm hùng, một kiếm này quét ngang 360 độ, Dương Bách Xuyên vừa công vừa thủ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!