Đây là trận chiến giữa Thiên Tuyết Quốc và Tuyết Vực, không liên quan gì đến Lâm Huyền.
Sở dĩ Lâm Huyền lại trợ giúp cho Thiên Tuyết Quốc là bởi muốn nhân cơ hội mượn gió bẻ măng, mượn tay Thiên Tuyết Quốc để trả thù Tuyết Vực mà thôi.
Và bây giờ, hắn đã đạt được mục đích.
Về phần người thắng lợi cuối cùng của cuộc chiến tranh này là ai, Lâm Huyền cũng không quan tâm lắm.
Nhưng hắn cũng cảm thấy, tỷ lệ chiến thắng cuối cùng của Thiên Tuyết Quốc sẽ lớn hơn một chút.
Mặc dù Tuyết Vực có rất nhiều thủ đoạn làm cho người khác kinh sợ, nhưng dù sao cái này cũng chỉ là một chút thủ đoạn nhỏ mà thôi. Trong cuộc xung đột chân chính của các cường quốc, những thủ đoạn nhỏ này rất khó mà phát huy tác dụng.
Ví như Băng Tuyết nữ vương hao phí không biết bao nhiêu tài nguyên để chế tạo ra hoàng cung, nhưng dưới góc nhìn của Lâm Huyền thì đây chỉ là một nét bút hỏng.
Mặc dù quả thật điều này sẽ khiến cho lòng người kinh hãi khi nhắc đến sức mạnh của hoàng cung Tuyết Vực, nhưng không thể đạt đến mức độ có thể ảnh hưởng đến thắng bại của một trận chiến tranh.
Về phần ky sĩ đoàn của hoàng thành, đang điều động một lượng binh lính với con số lên đến hàng trăm vạn người trên chiến trường, nhưng ảnh hưởng mà bọn họ có thể tạo ra cũng rất nhỏ.
Lâm Huyền cũng đã cân nhắc chuyện này từ lâu, cũng chính bởi vậy, nên hắn mới có thể quyết định trợ giúp Thiên Tuyết Quốc tìm được lãnh địa của Tuyết Vực.
Nhân lúc hai bên Thiên Tuyết Quốc và Tuyết Vực lâm vào chiến tranh, Lâm Huyền đã lặng lẽ ẩn nấp, giấu mình.
Hắn cũng không rời khỏi Thiên Tuyết Quốc, mà tìm một nơi hoang vắng, đồng không mông quạnh, sau đó dốc lòng tu luyện ở nơi ấy.
Đã nhiều ngày trôi qua kể từ lúc hắn đột phá đến Quy Nhất đỉnh phong, trong khoảng thời gian này, Lâm Huyền lại hết sức buồn rầu.
Hạt giống linh hồn đã sớm hao hết trong lúc luyện chế Bạo Hồn Đan rồi, nhưng hắn lại không tìm thấy dược vật mới có tác dụng bổ dưỡng linh hồn.
Kể từ đó, tu vi của hắn cũng dừng bước không tiến, dậm chân tại chỗ.
Vì để tiếp tục tăng thực lực lên, có thể nói Lâm Huyền đã phải lãnh đủ mọi đau khổ.
Mặc dù hắn còn có một số dược vật có thể tăng cường hồn lực, nhưng bây giờ, công dụng của dược hiệu với hắn đã không còn rõ ràng như trước nữa.
Trải qua bao vất vả để luyện chế đan dược, còn chẳng bằng hắn ngồi xuống rèn luyện nâng cao cường độ linh hồn lên nhiều một chút.
Nhưng, phương pháp khổ tu của hồn sư kia lại quá chậm đối với Lâm Huyền.
Hắn đã từng được nếm được mùi vị tốc độ đột phá gần như biến thái rồi, nên kiểu phương pháp khổ tu này khiến Lâm Huyền phiền muộn không thôi.
Vỏn vẹn ba tháng, hắn vẫn luôn chăm chăm vào việc rèn luyện linh hồn của mình, nhưng vẫn chẳng có chút tiến triển nào.
"Nếu cứ tiếp tục như vậy, bao giờ mới có thể đột phá đến Phá Phàm cảnh được?"
Lâm Huyền than nhẹ một tiếng.
Chuyến đi đến Tuyết Vực lần này khiến hắn cảm nhận được cảm giác áp bức rất mạnh.
Hắn đã từng cho rằng thực lực của bản thân đã đủ để rung chuyển đất trời, nhưng khi sau khi hắn nhìn thấy cường giả Phá Phàm cảnh mới cảm thấy mình nhỏ bé như thế nào.
Nhưng, cho dù là cường giả Phá Phàm Cảnh, nếu như gặp phải kẻ địch như người Tuyết Vực cũng sẽ lâm vào tình cảnh nguy hiểm như thường.
“Sức người sẽ có lúc cạn kiệt."
Lâm Huyền nhỏ giọng lẩm bẩm.
"Nhưng kẻ địch tương lai của ta cũng không phải là người."
"Nếu như ta lấy con nguoi lam muc tieu để luyen mình, chỉ sợ vẫn sẽ có sự chênh lệch rất lớn."
Nghĩ đến gánh nặng trên vai mình, tâm trạng Lâm Huyền ngày càng thêm nặng nề.
Nhất định phải vượt qua chính mình!
"Trát Nhĩ Khắc!”
Ý thức Lâm Huyền chìm vào Thần Sơn, mở miệng gọi.
Trát Nhĩ Khắc lập tức chạy tới.
“Gia, ngươi muốn dặn dò điều gì sao?"
Lâm Huyền trầm ngâm một lúc lâu, lúc này mới lên tiếng.
"Ta muốn tiếp tục nâng cao hồn lực có được không?"
Trát Nhĩ Khắc nhẹ gật đầu.
"Đương nhiên có thể, chỉ cần tìm được linh dược mới, vậy ngươi sẽ có thể đột phá đến Hồn Ngũ cảnh rồi!"
Lâm Huyền lắc đầu.
Hồn Ngũ cảnh? Đó cũng không phải là mục tiêu của hắn!
Thật sự thì thực lực của Lâm Huyền đúng là trăm người có một, ít nhất võ giả Quy Nhất đụng độ với hắn, nhưng trên phương diện thực lực lại không thể nào so sánh với hắn được.
Nhưng điều này không đồng nghĩa với việc han là người mạnh nhất trong số những người có cùng cảnh giới với hắn!