Thần thú, nghe tên thì oai phong, nhưng không hề vinh quang như bên ngoài.
Từ rất lâu trước đây, khi con người còn rất yếu ớt, thần thú là biểu tượng của sức mạnh cường đại.
Trong số đó, một số thần thú còn được coi là đồ đằng.
Tuy nhiên khi loài người dần trở nên mạnh mẽ hơn, thần thú cũng từ trên thần đàn tối cao ngã xuống.
Gan rồng tủy phượng được coi là tài liệu cực phẩm để luyện đan.
Chính vì điều này mà mỗi thần thú được sinh ra sẽ có vô số nguy hiểm đang chờ đợi nó.
Ngay cả khi thoát khỏi số phận tử vong, chúng cũng sẽ bị một số võ giả cường đại thu phục, trở thành thú cưỡi hoặc thần thú hộ mệnh.
Bạch Linh Nhi, thần thu còn non này, một khi xuất hiện ở trước mặt thiên hạ sẽ coi thành một bảo bối biết đi.
"Vậy thì khi nào chúng ta hành động?"
Lâm Huyền sốt sắng hỏi.
Hắn đã trải qua bao gian khổ nguy hiểm, cuối cùng cũng tìm thấy Bạch Linh Nhi, chẳng lẽ ở giây phút cuối cùng này lại bị thiêu hủy hoàn toàn?
Lâm Huyền thậm chí đã nghĩ xong, chỉ cần có đủ thời gian, hắn sẽ lập tức nuốt Bạo Hồn đan, nhất định phải cướp Bạch Linh Nhi trở về.
Nhưng một câu của Câu Trần đã khiến Lâm Huyền rơi vào hầm băng.
"Tối nay sẽ xuất phát luôn."
Hắn có thể làm gì trong thời gian ngắn như vậy?
Chưa nói đen việc cứu Bạch Linh Nhi, có lẽ ngay cả việc hóa giải dược lực của Bạo Hồn Đan cũng chưa xong.
Nhưng ngược lại cũng có một chỗ tốt.
Nếu Lâm Huyền ra tay trong Tuyết vực, hắn nhất định phải bận tâm đến cường giả trong Tuyết vực.
Nhưng khi ra khỏi Tuyết vực thì khác, lúc đó hy vọng cứu Bạch Linh Nhi sẽ càng lớn hơn.
"Giữ vững tinh thần!"
Câu Trần nói vài câu, sau đó quay người rời đi.
"Chẳng trách lại chọn thân vệ vội vàng như vậy."
Sau khi Câu Trần rời đi, Lâm Huyền một mình lẩm bẩm.
Trước đó, Lâm Huyền đã lo lắng rằng thân phận của mình đã sớm bị phát hiện.
Dù sao thì những việc han làm ở Kiều gia của Thiên Tuyết quốc rất có thể đã bị Tuyết vực nhìn chẵm chẳm.
Bây giờ có vẻ như hắn không phải lo lắng quá nhiều về vấn đề này.
Đợi đến lúc Băng Tuyết Nữ Vương hồi thần lại, hắn đã sớm rời khỏi Tuyết vực
rồi.
'Ngoan nào, đó là thần thú đó!"
Mã Tiêu Dao luôn luôn im lặng, lúc này rốt cuộc không nhịn được cảm thán.
Không phải ai cũng có thể nhìn thấy những thứ như thần thú này, hầu như thần thú chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Không ngờ nhóm thân vệ của Nữ Vương vậy mà lại bắt được một con thần thú, đúng là không ai nghĩ tới.
Lâm Huyền suy tư hồi lâu mới nói.
"Bây giờ cơ hội rời khỏi Tuyết vực đang ở trước mặt ngươi, ngươi lựa chọn thế nào?”
"Tiếp tục ở lại làm thân vệ của Nữ Vương, hay rời khỏi Tuyết vực?"
Mã Tiêu Dao giật mình.
Cách đây không lâu, hắn đã đề cập việc này với Lâm Huyền.
Nhưng điều khiến hắn không ngờ tới là Lâm Huyền vậy mà lại nhớ kĩ, điều này khiến Mã Tiêu Dao rất cảm động.
Nếu hắn chọn ở lại, thì hắn sẽ trở thành người thượng đẳng mà ai nấy đều ngưỡng mộ.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!