Kiều Tử định nói điều gì nhưng Tăng Uy lại tiến lên trước, lấy chiến lợi phẩm của bọn họ ra ngoài.
Thi thể yêu thú chồng chất như núi trong đại điện, nhìn qua cực kỳ dọa người.
Thấy cảnh tượng này, mọi người xung quanh thảo luận ầm ĩ.
"Không tệ."
Lão gia tử khẽ gật đầu, hắn quay đầu nhìn về phía Kiều Quế.
"Tiểu Lục, chiến lợi phẩm của ngươi đâu?"
Khuôn mặt Kiều Quế trắng bệch, nhưng nàng chưa kịp mở miệng.
Bên cạnh có người trung niên chạy ra, nhìn thì chắc là phụ thân của Kiều Quế.
"Phụ thân, có lẽ Kiều Quế sẩy tay trong lần thí luyện này, mong gia chủ thông cảm."
lý!"
Hắn không nói lời nào thì còn tốt, hắn vừa mới mở miệng, sắc mặt của lão gia tử liền trở nên vô cùng u ám.
"Thông cảm?"
"Đúng, cháu gái của ta, nàng không có chiến lợi phẩm, ta cũng nên thông cảm cho nàng."
"Như vậy, hiện tại ngươi đứng ra, có phải định giải thích cho ta chuyện các ngươi có quan hệ với Tuyết Vực hay không?"
Nghe hắn nói như vậy, sắc mặt tên trung niên kia thay đổi nhanh chóng.
Hắn đứng ở nơi đó, không còn dám nhiều lời cho dù là một chữ.
Kiều Quế bịch một tiếng quỳ xuống.
"Gia gia, ám sát tiểu muội, giở trò quỷ trong thí luyện, những chuyện này đều là một mình ta làm, không liên quan tới phụ thân ta!"
Mặt lão gia tử hết sức khó coi, cơ thể của hắn không ngừng run rẩy.
Một hồi lâu, hắn mới mở miệng nói.
"Ta chưa cho ngươi nói chuyện!"
Hắn lập tức nhìn về phía Quản Vân.
"Kể từ đầu tới cuối những chuyện đã xảy ra trong thí luyện cho ta!"
Quản Vân tiến lên mấy bước, kể ra tất cả những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này cho lão gia tử.
Sau khi nghe hắn kể xong, sắc mặt lão gia tử càng thêm khó coi.
"Ta hỏi ngươi, Quản Vân đối đãi với ngươi như thế nào?"
Kiều Quế ngẩng đầu.
"Không tệ!"
"Hắn có thân phận gì?"
"Quản gia của Kiều gia, thị vệ bên cạnh gia gia ngài!"
"Còn gì nữa không?"
"Người hướng dẫn vỡ lòng của ta!"
Hai ông cháu một hỏi một đáp.
Lão gia tử vỗ bàn đứng dậy.
"Ngươi đã hiểu rõ trong lòng, vì sao lại muốn xuống tay với hắn?"
"Cấu kết Tuyết Vực, giết hại người thân, ám sát đồng bào, đây là tội chết!"
Sau khi nói xong, hắn nhìn về phía phụ mẫu của Kiều Quế.
"Đừng tưởng rằng ta không biết hành động nhỏ của các ngươi, bộ xương già này của ta có đánh Tuyết Vực nhiều năm như vậy, các ngươi cho rằng ta không biết bọn họ đang suy nghĩ gì sao?"
"Tăng Uy, Quản Vân!"
"Truyền lệnh xuống, nhốt lại tất cả mọi người trong mạch của bọn họ, chờ xử
Hai người lập tức hành động, khống chế nàng.
Người trong đại điện vốn cũng không nhiều, sau khi xảy ra chuyện này, người người càng không dám nói chuyện.
Lão gia tử bất lực phất tay, ra hiệu cho đám người rời khỏi.
Sau khi ra khỏi đại điện, Lâm Huyền mới nghi ngờ hỏi.
"Tuyết Vực là cái gì?"
Sắc mặt Kiều Vũ không tốt.
Thật lâu sau, hắn mới mở miệng trả lời.
"Tuyết Vực là tổ chức thần bí của Thiên Tuyết Quốc, tổ chức này thành lập vào lúc nào thì không có ai nói rõ."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!