Vừa nghe thấy khẩu lệnh này, Lâm Huyền liền nhìn thấy một cơn mưa tên bổ nhào xuống.
Đến Lâm Huyền khi nhìn thấy cảnh này cũng phải thở dài một hơi.
Khí thế đáng sợ quá!
Lâm Huyền suy nghĩ một hồi, nếu như mục tiêu của đám cung tên kia chính là bản thân hắn, vậy thì e rằng hắn sẽ gặp nguy hiểm thôi.
Tuy rằng luồng nguyên khí vô hậu rất mạnh nhưng cũng không phải là vô địch.
Mua tên với mat độ dai như thế, cho du la han cung khong the the ngan cản lại được!
"Lẽ nào lại trùng hợp đến thế hay sao?"
Trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ, hắn đột nhiên nhớ đến những kẻ địch mà hắn đã từng gặp qua.
Tốc độ của Kinh Hồn Điểu rất nhanh, nhưng bay dưới một cơn mưa tên như thế, thì cũng có chút nguy cơ không giữ được mạng mình.
Tuy rằng nó đã cố gắng tránh né, nhưng có lẽ đã trúng không ít thương tích.
"Lẽ nào trong núi Bát Hoang này còn có người khác nữa hay sao?"
Kiều Vũ thấp giọng hỏi.
Tăng Uy trầm ngâm rồi cũng chỉ có thể cười khổ.
Tuy rang sự nghiệp của Kiều gia rất lớn, nhưng cũng không thể ngăn cản người khác, không cho người khác đi vào trong núi Bát Hoang được.
Neu như that sự có ngưoi muốn ra tay giet chết Kinh Hồn Đieu thì cũng không phải là chuyện không có khả năng.
"Hứ, ta khẳng định là ả tiện nhân Kiều Quế kia làm đấy!"
“Nàng biết chiến tích của mình không bằng ta nên mới nghĩ ra cái kế quỷ quái này!”
Nàng nói như thế khiến hai người Kiều Vũ không biết khóc cười làm sao.
Tuy rằng Kiều Quế làm việc không từ thủ đoạn, nhưng bọn họ không tin nàng lại dám đi ngược ; lại với lời dặn dò của lão gia gia.
Cơn mưa tên này không phải là thứ do ba người có thể làm ra được.
Đột nhiên, Kiều Quế lại xuất hiện như thể muốn tát vào mặt bọn họ một cái
vậy.
Kiều Tử vừa nói xong thì Kieu Que lại xuất hiện ngay trước mặt mọi người.
Nàng mặc một bộ giáp màu đỏ, cưỡi chiến mã, lúc này đang truy sát con Kinh Hồn Điểu kia.
Tăng Uy nhìn thấy cảnh này thì vô cùng bất ngờ.
“Nàng lại giám xem lời của gia chủ như gió thổi qua tai hả?"
Sự chú ý của Kiều Quế đều đổ dồn vào con Kinh Hồn Điểu kia, không hề phát hiện ra mấy người bọn họ.
"Sau khi trở về, ta nhất định sẽ bẩm báo chuyện này với gia chủ!
Vẻ mặt của Tăng Uy phẫn nộ, hắn nói.
“Bây giờ chúng ta sẽ ra ngăn cản họ lại, trận tập luyện này đến đây kết thúc!”
Đột nhiên, hắn còn chưa kịp làm gì thì Lâm Huyền liền ra tay cản hắn lại.
"Đừng có hành động ngông cuồng!"
Nói xong, Lâm Huyền chỉ tay vào Quản Vân đang nằm trên lưng ngựa.
Tăng Uy giật nảy mình.
vài giây trước, hắn còn đang thắc mắc sao Quản Vân lại không ra mặt ngăn cản bọn họ.
Không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng như thế này.
"Thật là to gan!"
Tăng Uy hét lớn một tiếng.
Hắn với Quản Vân là bạn bè nhiều năm, bây giờ nhìn thấy người huynh đệ của mình gặp nạn, hắn cũng rất muốn lao ra cứu giúp.
Đột nhiên, lý trí của hắn mách bảo hắn rằng, tuyệt đối không thể làm như thế!
Hắn phát hiện ra có rất nhiều cường giả bên trong đội kỵ binh này.
Đại đa số chính là cường giả thuộc Quy Nhất tầng năm.
Trong đó thậm chí có rất nhiều người thuộc Quy Nhất đỉnh phong nữa.
“Tổng cộng có năm người thuộc Quy Nhất đỉnh phong, trong đó có hai người đang ẩn mình vào chỗ tối."
Lâm Huyền mở miệng nói.
Hắn sớm đã giải phóng hồn lực của mình ra, trước mặt hắn, hai kẻ đang ẩn nấp kia không còn đường trốn nữa.
Tăng Uy cau chặt mày lại.
Bất luận là han có mạnh đến đâu, khi va chạm với người cùng thuộc Quy Nhất đỉnh phong, thì e rằng cũng sẽ gặp nguy hiểm mất.
“Nàng ta tìm kỵ binh ở đâu ra vậy?"
Tăng Uy thắc mắc hỏi.
Lâm Huyền quay đầu lại.
“Sao vậy, đám kỵ binh này không phải người của Thiên Tuyết Quốc hay sao?"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!