Không có cách giết chết Kinh Hồn Điểu, vậy thì cũng chỉ có thể dốc hết sức giết chết những con quái thú bình thường mà thôi.
Sau khi hắn với Lâm Huyền bàn bạc với nhau, họ quyết định đi sâu vào bên trong núi Bát Hoang.
Chỉ có tiếp tục đi về phía trước, bọn họ mới có đủ chiến tích!
Lâm Huyền lại không đưa ra bất kì ý kiến gì, đây chính là nhiệm vụ của chuyến đi lần này của hắn.
Càng huống hồ gì, giao chiến với mấy con yêu thú này, đối với bản thân hắn mà nói cũng là một cách để tu luyện.
Thời gian chiến đấu ngày một dài, thì các quy tắc mà hắn nắm giữ được sẽ ngày trở nên mạnh mẽ hơn.
Kiểu chiến đấu này khiến Lâm Huyền được lợi rất nhiều.
"Gần đây từng có một con yêu thú mạnh mẽ đi qua này!"
Cũng chính vào lúc này, Tăng Uy đột nhiên mở miệng nói.
Sau khi nghe hắn nói vậy, Lâm Huyền khẽ cau mày.
Con yêu thú mà Tăng Uy cho rằng mạnh, thì có nghĩa sức lực của nó không phải hạng tầm thường!
"Chúng ta có giết nó hay không?"
Kiều Tử mở miệng hỏi.
Tăng Uy quay đầu lại nhìn Lâm Huyền, hắn có chút do dự, không đưa ra quyết định được.
Đung là Lam Huyen rat manh, nhưng han không biet khi Lam Huyền đánh nhau với con yêu thú này thì có thể nắm được mấy phần thắng nữa.
Nếu như Lâm Huyền không phải là đối thủ của con yêu thú này, e rằng hắn sẽ lâm mình vào cảnh hiểm.
Lâm Huyền hiểu được suy nghĩ trong lòng hắn, liền bật cười rồi nói.
“vậy thì để xem sao đã.”
"Cho dù không đối phó được với nó, ta muốn giữ lại mạng mình cũng sẽ không thành vấn đề."
Gương mặt Tăng Uy tỏ vẻ khen thường, hắn gật gật đầu.
"Được lắm, có gan to!"
"Đi thôi, con yêu thú đó giờ đang ở hướng tây!"
Sau đó, hắn liền đi theo bảo vệ sau lưng hai huynh muội Kiều gia.
Lâm Huyền tự mình đi ở phía trước, đi về hướng mà Tăng Uy nói.
Trên đường đi, yêu thú ngày một ít đi.
Càng đi về phía trước, đến cả một con chim cũng không còn thấy đâu nữa.
"Xem ra sức lực của con yêu thú này cũng không phỉ hạng tầm thường!"
Lâm Huyền tự mình lẩm bẩm.
Yêu thú có ý thức lãnh thổ rất lớn, nó không cho phép có yêu thú khác tồn tại trong lãnh thổ của nó.
Cũng chính vì như thế, trên một mảnh đất mà có hai con yêu thú tồn tại, thì giữa chúng nhất định sẽ xảy ra tranh chấp.
Nhưng con yêu thú càng mạnh, thì địa bàn của nó càng sạch sẽ, những con yêu thú dám đi vào lãnh thổ của nó sẽ càng ít.
Tình hình xung quanh bây giờ là minh chứng sống cho điểm này.
Vào lúc bọn họ tiếp tục đi về phía trước, Lâm Huyền đột nhiên lại nghe thấy một tiếng gầm lớn.
"Gầm rừ!"
Tiếng gầm động trời đó làm cho mặt đất không ngừng rung chuyển.
"Quy Nhất tầng sáu!"
Vẻ mặt của Lâm Huyền liền thay đổi, hắn thấp giọng nói.
Hắn có thể cảm nhận thấy luồng khí tức của con yêu thú này một cách rõ ràng, nhất định là Quy Nhất tầng sáu, không sai vào đâu được!
“Lâm huynh, nếu như có nguy hiểm thì chi bằng chúng ta đừng có thử!"
Kiều Vũ đứng ở một bên vô cùng lo lắng cất tiếng nói.
Hắn thật sự rất muốn giúp Kiều Tử trút cơn giận này, nhưng trong mắt hắn, an nguy của Lâm Huyền lại càng quan trọng hơn.
Lâm Huyền trầm ngâm một hồi rồi lên tiếng nói.
"Ta thử xem sao, nếu như không địch nổi thì ta sẽ lập tức né ra xa!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!