Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Đợi lâu rồi á?

Kiều Vũ vô cùng sững sờ.

Cái này mà gọi là đợi lâu cái gì chứ?

Hắn vẽ bức Hàn Tùng Đồ này, từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, còn hơn khoảng thời gian một nén nhang nữa là.

Vậy mà Lâm Huyền vẽ con chim này, chưa dùng đến thời gian để uống một tách trà nữa.

Nên biết rằng, vẽ một bức tranh cần phải có một khoảng thời gian rất dài.

Kiều Vũ có thể vẽ ra trong khoảng thời gian một nén ngang, là bởi vì hắn đã từng phát họa bức Hàn Tùng Đồ này trong lòng rồi.

Hắn cứ đứng nhìn bức Hàn Tùng Đồ trước mặt mình, không biết bản thân mình nên nói gì.

Nếu như không phải han chứng kiến được những kiến thức nền vững chắc đó của Lâm Huyền, thì hắn thậm chí có chút nghi ngờ, liệu Lâm Huyền có đến đây để chọc ghẹo bản thân hắn hay không.

“Lâm huynh, hay là ... ngươi vẽ thêm chút nữa đi?"

Kiều Vũ lên tiếng thăm dò hỏi.

Kiều Tử đứng ở bên cạnh cười nhạo lên tiếng.

"Bộ muốn lừa trẻ con hay gì? Ngươi thế này mà gọi là hoàn thiện hả? Đúng là buồn cười thật đó!"

Lâm Huyền dùng ánh mắt sâu xa để liếc nhìn nàng, hắn không hề nói gì cả.

Lúc này người của thương đội cũng đã tập trung đến đây.

Bọn họ nhìn thấy bức Hàn Tùng Đồ, gương mặt họ cũng có vẻ khó hiểu.

Nhưng mà, không ai trong số họ dám mở miệng chọc giận Lâm Huyền, suy cho cùng, thực lực của Lâm Huyền đã được phơi bày ra đó rồi.

Chính vào lúc này, Kiều Vũ như thể đã nhìn ra được điều gì đó.

Hắn đi về phía trước, tỉ mỉ quan sát bức tranh.

Sau khi xem được một lúc, hắn liền nắm lấy bả vai của Lâm Huyền, gương mặt hắn vô cùng kích động

“Thần kỳ quá rồi!"

"Thật sự quá thần kỳ rồi!"

“Lâm huynh, sao huynh lại có thể làm được như thế vậy?"

Lâm Huyền chỉ cười chứ không hề nói gì.

Những người bên cạnh đã hoàn toàn ngây người khi nhìn thấy bức tranh này, bọn họ không hiểu sao Kiều Vũ lại kích động đến thế.

Không ít người tiến về phía trước kiểm tra, nhưng họ không nhìn ra được gì cả.

Kiều Tử cũng đi lên trước kiểm tra một phen, nhưng nàng cũng không nhận thấy có gì không đúng cả.

"Biểu ca, ngươi muốn bảo vệ cho hắn hay sao?"

Kiều Tử mở miệng nói.

Nàng vừa dứt lời thì Kiều Vũ liền xoay người lại, thấp giọng nói

“Im miệng đi, ngươi đang sỉ nhục vị họa sư cấp bốn này đấy!"

Họa sư cấp bốn hả?"

Kiều Tử ha hốc mồm miệng, nang nhìn sang Lâm Huyền.

Chỉ vẽ một con chim nà biến thành họa sư cấp bốn rồi hay sao? Hôm nay biểu ca uống lộn thuốc rồi hả?

Trong sự nghi hoặc của mọi người, Kiều Vũ lấy một cái bình nước ra, hắn đổ lên trên bức tranh đó.

Chỉ trong khoảng thời gian nháy mắt, đã có kì tích xảy ra.

Con chim trong bức tranh khẽ vỗ cánh vài cái rồi bay ra khỏi bức tranh.

Đay là mot con chịm bình thưong hon cả chữ bình thưong, ở đau cung co thể thấy được.

Mà Lâm Huyền cũng không hề đè đậm cọ vẽ, hắn chỉ vẽ vài đường bút đơn giản mà thôi.

Vậy mà bây giờ, con chim này lại trở nên sống động vô cùng.

Không, dùng chữ sống động vô cùng để hình dung thì vẫn chưa phù hợp lắm.

Con chim này đã biến thành vật sống thật sự, nó bay ra ngay trước mắt mọi người.

“Đây là ... "

Cho đến cả Kiều Tử, lúc này nàng cũng không thể nói thêm được gì nữa rồi.

Con chim đó có thể bay ra khỏi bức tranh, việc này đã hoàn toàn vượt ra khỏi tầm hiểu biết của nàng rồi.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!