Trời đang nổi tuyết lớn, trong khung cảnh mù mịt, Lâm Huyền xuất hiện, hắn xuất hiện trên vách núi đó.
Xung quanh được bao trùm bởi một màn tuyết trắng, cây tùng lạnh lẽo đó vẫn đứng im.
Tuyết ngày một lớn dần, như thể muốn nhấn chìm nó vậy.
Những đợt gió lạnh thổi qua, nhưng cây tùng đó không hề động đậy.
Nó bén rễ sâu dưới lớp đá, mặc gió thổi tuyết lùa lớn đến nhường nào.
Lâm Huyền bước về phía trước một bước, hắn thấy chóp mũi mình lạnh toát lên, một bông hoa tuyết rơi lên chóp mũi của hắn.
"Đây là hoang tưởng hay sao?"
Lâm Huyền tự hỏi bản thân mình.
Hắn đưa tay chạm vào gai của cây tùng, liền cảm thấy có chút đau đớn.
Cảnh tượng hoang tưởng này cũng thật quá rồi chứ!
Gai của cây tùng, tuyết trắng, khiến cho Lâm Huyền không biết rõ được đây là thật hay là thứ hư ảo nữa.
Hắn lại tiến về phía trước mấy bước, hắn đứng cạnh bên cây tùng đó.
Dưới cây tùng có một khoảng niết bàn nhỏ, có thể nhìn thấy những cái rễ cây chắc chắn từ trong đó
Lâm Huyền đã đắm mình vào thế giới của cây tùng lạnh lẽo này rất lâu.
Mãi cho đến khi bức tranh của Kieu Vũ được hoan thành thì hắn mới chợt bừng tỉnh.
“Tốt lắm!”
Lâm Huyền vỗ tay khen ngợi.
"Đúng là một tác phẩm tuyệt đẹp!"
Kiều Vũ có chút ngại ngùng.
Hắn giơ tay ra muốn đưa bức tranh cho Lâm Huyền.
“Đây là bức tranh ta vẽ cho Lâm huynh đó!"
“Thật ra cũng không giấu giếm gì, từ lần đầu tiên khi ta gặp gỡ Lâm huynh, bức tranh này đã được phác họa ra trong lòng ta rồi."
“Ta cứ có một loại cảm giác, Lâm huynh chính là cái cây trong bức họa này."
“Võ đạo của ngươi vô cùng nguy hiểm, cứ hệt như gió tuyết vậy."
"Nhưng mà, bất luận là gió tuyết có lớn đến đâu, thì ngươi vẫn cứ đứng vững không ngã như cây tùng kia.”
Lâm Huyền nhoẻn miệng cười, rồi lại giơ tay ngăn hắn lại.
“Kiều huynh à, trước tiên ngươi không cần phải đưa bức tranh này cho ta, ta muốn vẽ thêm mấy lần bút nữa."
Nghe hắn nói như vậy, Kiều Vũ cảm thấy bất ngờ vô cùng.
Nên biết rằng, những biết tranh của họa sư đều là những tác phẩm hoàn mỹ.
Thế nào mới được gọi là hoàn mỹ?
Chính là không có khuyết điểm nào!
Mà cũng không thể bổ sung thêm gì được nữa!
Cho dù là Kiều Vũ, cũng không dám điểm xuyết thêm một chi tiết nào.
Bức Hàn Tùng Đồ này, cho dù chỉ là bị lem thêm một chút mực đen, thì cũng sẽ có thể bị mất đi ý vị ban đầu của nó.
“Đúng là không biết tốt xấu mà!"
“Ca ca của ta tốt bụng tặng cho ngươi một bức tranh, vậy mà ngươi lại muốn phá hủy nó.
"Ngươi có biết rằng, ở Thiên Tuyết Quốc này, có biết bao nhiêu người nguyện đổi ngàn lượng chỉ để xin một bức tranh của ca ca ta hay không?"
Kiều Tử đứng ở bên cạnh lại mở miệng nói.
Lần này thì Kiều Vũ không hề lên tiếng ngăn cản.
Thân là một họa sư, hắn cũng có sự kiêu ngạo và tự đắc của mình.
Trong mắt của hắn, bức Hàn Tùng Đồ này đã là một tác phẩm hoàn mỹ rồi.
Thân là họa sư cấp ba, hắn có thể có được lòng tự tin này.
Bây giờ Lâm Huyền lại dám thay đổi tác phẩm vẽ vời của hắn, điều này khiến trong lòng hắn cảm thấy không vui.
Tuy nhiên, bởi do tính cách biết kiềm chế của hắn, nên hắn cũng không lên tiếng trách khứ Lâm Huyền.
Lâm Huyền quay đầu lại liếc nhìn Kiều Tử.
Nữ nhân này đã quen thói kiêu ngạo rồi, phải để cho nàng nếm chút mùi cay đắng mới được.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!