Nghe Du Giai Ý nói muốn theo đuổi sự nghiệp, hai mắt Tô Thiên Bội sáng lên: “Nói mới nhớ, công ty của chúng ta có cơ hội xuất ngoại bồi dưỡng biên kịch. Nếu cậu quyết tâm theo đuổi sự nghiệp, tớ sẽ giúp cậu xin tổng giám đốc Chung.”
Lúc học đại học, Du Giai Ý học chuyên ngành kịch, truyền hình và điện ảnh. Mặc dù vừa tốt nghiệp đã kết hôn với Phó Quân Hạo và làm vợ toàn thời gian. Nhưng Tô Thiên Bội không cam tâm để tài hoa của cô bị mai một, cho nên cô ấy đã giới thiệu cô vào làm biên kịch part time.
Nhưng chuyện này không có ai biết, Phó Quân Hạo không biết, người ngoài cũng không biết, bởi vì Du Giai Ý lấy bút danh Vi Lương để làm biên kịch.
Tô Thiên Bội khiến Du Giai Ý rất bất ngờ: “Thật ư?”
“Đương nhiên là thật.” Tô Thiên Bội nói chắc nịch: “Tổng giám đốc Chung vẫn luôn rất tán thưởng tài hoa của cậu. Mặc dù cậu chỉ là biên kịch part time, nhưng nếu cậu ký tên làm biên kịch chính thức của công ty chúng ta, chắc chắn anh ta sẽ không tiếc dùng hết tài nguyên để bồi dưỡng cậu.”
Điện ảnh và Truyền hình Chung Đỉnh mà Tô Thiên Bội làm việc là do ảnh đế Chung Bảo Nam đã lui về hậu trường cách đây mấy năm và bạn bè của anh ta bắt tay thành lập. Nơi đây quy tụ những nhóm biên kịch, đạo diễn và nghệ sĩ nổi tiếng nhất trong nước. Mấy năm qua, phim truyền hình ăn khách và phim điện ảnh nổi tiếng được phát sóng liên tiếp, tiếng tăm vang lừng.
Du Giai Ý đồng ý không chút do dự: “Được, tớ sẽ ký.”
Ly hôn, xuất ngoại, đây là lối thoát tốt nhất của cô hiện giờ.
Sau khi ra nước ngoài, cô sẽ không cần phải đối mặt với mọi chuyện ở Giang Thành, có lẽ trái tim cô sẽ không bớt đau đớn hơn.
Lần này Phó Quân Hạo đi công tác ba ngày, Du Giai Ý vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Ngày hôm đó, Tô Thiên Bội cùng cô đến Điện ảnh và Truyền hình Chung Đỉnh ký hợp đồng chính thức. Sau khi ký hợp đồng, Du Giai Ý đến nhà cũ nhà họ Phó một chuyến. Nếu đã quyết định ly hôn, cô cảm thấy mình cần phải thông báo với ông cụ một tiếng, dù sao cả nhà họ Phó, ông cụ là người đối xử tốt với cô nhất.
Nửa tiếng sau, Du Giai Ý theo ông cụ rời khỏi phòng sách với hốc mắt đỏ hoe, kết quả lại gặp Phó Quân Hạo không biết đã đi công tác trở về từ lúc nào.
Anh mặc một bộ vest màu xám, dáng người cao ráo, kiêu ngạo lạnh lùng. Mặt mày mang vẻ chững chạc, điềm tĩnh của người đàn ông ba mươi tuổi và sự uy nghiêm của người nắm quyền ở địa vị cao.
Du Giai Ý nhớ tới lúc trước mình bị vẻ bề ngoài của anh làm mê muội đến choáng váng đầu óc, cô không khỏi nhìn sang chỗ khác.
Ánh mắt Phó Quân Hạo cũng chỉ nhìn vào mặt cô một giây như mọi khi, sau đó liền thấp giọng nói với ông cụ: “Xin lỗi ông nội, cháu đến trễ.”
Hôm nay ông cụ tìm Phó Quân Hạo tới là vì một số chuyện trong gia tộc, ông không ngờ Du Giai Ý lại đột nhiên tới tìm mình, nói muốn ly hôn với Phó Quân Hạo.
Nghĩ đến Du Giai Ý kiên quyết muốn ly hôn, ông không thể nào vui vẻ với đứa cháu trai này, tức giận trả lời anh: “Người anh nên nói xin lỗi không phải tôi.”
Ông cụ nói xong liền khoát tay bỏ đi, Phó Quân Hạo hơi nhíu mày nhìn Du Giai Ý đứng bên cạnh.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!