Ngô Lam ăn phồng cả miệng, nàng đói, mà có vẻ đồ ăn Đại Minh phủ khá ngon, nàng vừa ăn vừa nói: “Còn có một việc... Có gia hỏa từ Đại Chu phủ tới, hình như là thiên tài, lúc ta đi y đã sắp đến Đại Hạ phủ, rất nhiều người kháo nhau rằng dọc đường đi đối phương nói sẽ đến tính sổ với ngươi, ai bảo lão sư ngươi giết gia gia y.”
Tô Vũ nhướng mày: “Tính sổ với ta ư? Ta không phải Đằng Không, ta biết người nọ, thực lực Đằng Không cảnh, chẳng lẽ y còn muốn tới Đại Minh phủ khiêu chiến ta?”
“Không biết. Đa thần văn hệ Đại Minh phủ có Đằng Không cảnh không?”
Tô Vũ hơi chấn động, sau một lúc lâu, nhíu mày đáp: “Có.”
Nói vậy, đối phương thật sự có khả năng tới Đại Minh phủ?
Ngô Lam lại gặm một miếng thịt lớn, “Vậy chắc chắn y sẽ tới, nghe nói dọc đường y khiêu chiến cường giả Đa thần văn nhất hệ khắp nơi, đánh bại rất nhiều người, một đường Nam hạ từ Đại Chu phủ, Đa thần văn nhất hệ nhiều nơi đã bị y đánh thành tự bế, hiện tại không còn Đa thần văn nhất hệ lên tiếng.”
Tô Vũ nhíu mi, sau đó lại giãn ra, “Kệ, y không tới thì thôi, y tới... Vậy chính y phải kiềm chế lại!”
Hắn không sợ đối phương!
Cùng lắm thì không tiếp chiến, mình là dưỡng tính chứ không phải Đằng Không, có năng lực thì ngươi tìm lão sư ta đi, không phải Bạch Phong Đằng Không rồi sao?
Anh đang ở tiên phong doanh chiến trường Chư Thiên kìa, ngươi giỏi thì tới đó đi!
Cháu trai của Đan Thiên Hạo... Đan Thiên Hạo bị Liễu Văn Ngạn đập một búa đánh chết!
Tô Vũ không thấy đồng tình với ông ta, chết là xứng đáng, từ Đại Chu phủ chạy tới gây sự, giết thì giết thôi, Tô Vũ còn oán hận bọn họ, ông ta chết rồi, còn làm hại Liễu Văn Ngạn bị phạt đi tiên phong doanh chiến trường Chư Thiên.
Tên gia hỏa này còn một đường Nam hạ khiêu chiến, chuyên môn nhằm vào Đa thần văn nhất hệ, cuồng thật!
Tô Vũ đang nghĩ ngợi, bỗng nghe thấy một trận ầm ĩ dưới lầu.
Hắn lắng tai nghe, sau đó liền nghe có người hô: “Tin tức mới đây, Ngưu phủ trưởng đã trở lại, chẳng những vậy, nghe nói Cầu Tác Cảnh còn an bài một vị phó phủ trưởng đi theo.”
“Cầu Tác Cảnh?”
“Đúng thế!”
“Tới làm gì, không phải đã lâu rồi người Cầu Tác Cảnh không đến học phủ chúng ta sao?”
“Ai biết được!”
Tô Vũ nhíu mày, ý gì, đây là đi theo ta, hay vốn dĩ đã thế?
Hắn suy tư, ngay sau đó, lại có người hét lớn: “Tin tức siêu cấp lớn đây, tin vừa rồi quá hạn rồi, vị tân phó phủ trưởng còn chưa nhậm chức, mới vừa vào thành đã dẫm trúng một cái bẫy không biết do ai đặt, bị kẹp gãy chân, nghe nói phải về Cầu Tác Cảnh trị thương rồi.”
Tô Vũ trợn mắt há hốc mồm!
Tình huống gì vậy?
Ngươi đùa ta à?
Phó phủ trưởng, ít nhất cũng là Sơn Hải đỉnh phong đúng không?
Kẹp gãy chân?
“Nếu Đại Hán Vương ra mặt giải quyết thì làm sao bây giờ?”
“Ngốc thế, ngươi không thể cho người nhét chút Phệ Thiên Kiến qua đó à?”
Chu Thiên Đạo tức giận: “Quá đơn giản còn gì! Những người này nhàn rỗi, muốn nhúng tay vào sự vụ Đại Minh phủ, bọn họ nghĩ cái gì vậy. Còn nữa, cho bọn họ biết, Đại Minh phủ bắt đầu bế quan tỏa phủ, Đại Minh thiết kỵ quân rút về, Đại Minh từ bỏ trận địa phòng thủ ở chiến trường Chư Thiên, chúng ta thủ địa bàn của chính mình! Bảo Cầu Tác Cảnh tự an bài người đi phòng thủ, đúng rồi, thu hoạch ở khu phòng thủ phải chia cho chúng ta tám phần, dù sao cũng là trận địa chúng ta đánh hạ được.”
“Người ta đáp ứng mới kì quái!”
Chu Thiên Đạo không cho là đúng, “Không chịu thì thôi, không đáp ứng, lần sau gặp nguy hiểm, ném Phệ Thiên Kiến cho ta, tuyên bố là Cầu Tác Cảnh duy trì, còn nữa, nhớ nói ta không muốn làm Phủ chủ nữa, dù sao ta cũng phải đi Cầu Tác Cảnh, làm cảnh chủ Cầu Tác Cảnh, ta tham gia tranh cử mà không cho ta vị trí này, về sau Đại Minh phủ không nộp dù chỉ một phân tiền, kèm thêm cha ta sẽ rút về bảo hộ gia viên, thuận tiện nói cho bọn họ, họ Hạ kia dẫm hỏng cấm chế đại trận của chúng ta, phải bồi thường 1000 vạn điểm công huân, không thì không sửa được.”
“Nếu Đại Hán Vương ra mặt giải quyết thì làm sao bây giờ?”
“Ngốc thế, ngươi không thể cho người nhét chút Phệ Thiên Kiến qua đó à?”
Chu Thiên Đạo tức giận: “Quá đơn giản còn gì! Những người này nhàn rỗi, muốn nhúng tay vào sự vụ Đại Minh phủ, bọn họ nghĩ cái gì vậy. Còn nữa, cho bọn họ biết, Đại Minh phủ bắt đầu bế quan tỏa phủ, Đại Minh thiết kỵ quân rút về, Đại Minh từ bỏ trận địa phòng thủ ở chiến trường Chư Thiên, chúng ta thủ địa bàn của chính mình! Bảo Cầu Tác Cảnh tự an bài người đi phòng thủ, đúng rồi, thu hoạch ở khu phòng thủ phải chia cho chúng ta tám phần, dù sao cũng là trận địa chúng ta đánh hạ được.”
“Người ta đáp ứng mới kì quái!”
Chu Thiên Đạo không cho là đúng, “Không chịu thì thôi, không đáp ứng, lần sau gặp nguy hiểm, ném Phệ Thiên Kiến cho ta, tuyên bố là Cầu Tác Cảnh duy trì, còn nữa, nhớ nói ta không muốn làm Phủ chủ nữa, dù sao ta cũng phải đi Cầu Tác Cảnh, làm cảnh chủ Cầu Tác Cảnh, ta tham gia tranh cử mà không cho ta vị trí này, về sau Đại Minh phủ không nộp dù chỉ một phân tiền, kèm thêm cha ta sẽ rút về bảo hộ gia viên, thuận tiện nói cho bọn họ, họ Hạ kia dẫm hỏng cấm chế đại trận của chúng ta, phải bồi thường 1000 vạn điểm công huân, không thì không sửa được.”