Cự Lộc thành hoàn toàn sôi sục!
Một mình Huyết Thần Tử điện hạ đã đánh thủng Nam Kỳ cự thành!
Chiến tích huy hoàng bậc này chưa bao giờ có.
Hơn nữa, vậy mà trên người Huyết Thần Tử điện hạ lại có sức mạnh Bản Nguyên!
Trên người một Thanh Hoang Thiên vậy mà lại có sức mạnh Bản Nguyên!
Ngu dân, không biết sự tồn tại của huyết thạch hỗn độn à.
Nhưng không sao, bọn họ biết trên người Thánh Hoàng Thiên có sức mạnh Bản Nguyên là đủ rồi.
Danh tiếng của Diệp Viễn đã không ai sánh bằng.
Ngay cả Vưu Kim nghe thấy tin này cũng sợ ngây người.
Hắn ta cảm thấy Huyết Thần Tử này không đáng tin cậy, có hơi nói như rồng leo, làm như mèo mửa, nhưng không ngờ lại thật sự có chút tài năng.
nói như rồng leo, làm như mèo mửa
Mặc dù là có sức mạnh Bản Nguyên bảo vệ, nhưng đánh xuyên qua Nam Kỳ cự thành cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Nếu dễ thì cường giả Bản Nguyên như Huyết Nặc đã đánh vào lâu rồi.
Một trận này đã mang đến cho Huyết tộc sự ủng hộ vô cùng lớn.
Bọn họ rất có lòng tin đại quân Cự Lộc thành dưới sự dẫn dắt của Huyết Thần Tử có thể phá vỡ vách ngăn Tuyệt Thiên, lập được công lao đi vào sử sách!
Diệp Viễn chính là muốn hiệu quả này.
...
Ba ngày sau, đại quân đã tập kết xong!
Nói là hai trăm ngàn người nhưng thật trước mắt chỉ có một trăm tám mươi ngàn.
Trong lúc công thành Huyết tộc vẫn tổn thất hai mươi ngàn.
Diệp Viễn dẫn đầu đại quân, oai phong lẫm liệt, không ai bì nổi!
Ánh mắt hắn ở trên cao đảo qua một vòng đại quân, lớn tiếng nói: "Chư vị, đây là trận chiến đầu tiên của bổn điện, cũng là chính trận chiến thành danh! Trận này bổn điện sẽ chỉ huy các ngươi phá Nam Kỳ cự thành, hoàn thành sự nghiệp to lớn có một không hai! Các ngươi, tin ta không?"
Huyết tộc tôn trọng cường giả, Diệp Viễn ở trong trận chiến Bách Tử đã chứng minh được thực lực của mình.
Ba ngày trước đơn phương đánh vào lại càng làm danh tiếng của hắn như mặt trời ban trưa!
"Điện hạ tất thắng!"
"Huyết tộc tất thắng!"
Tiếng của hai trăm ngàn người vang tận trời cao, vang vọng trong trời đất.
Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Diệp Viễn tràn ngập sùng bái.
Bọn họ tin chắc rằng đây là lãnh tụ dẫn bọn họ đi đến vinh quang!
Huyết Nặc nhìn cảnh tượng này cũng hổ thẹn không thôi.
Hắn ta dẫn quân nhiều năm cũng không có được sĩ khí cao như vậy.
Sĩ khí cao như vậy còn sầu Nam Kỳ cự thành không đổ sao?
Đối mặt với Diệp Viễn, hắn ta tự cảm thấy xấu hổ.
"Xuất phát!"
Một tiếng ra lệnh, đại quân xuất phát!
Đại quân đến gần, Nam Kỳ cự thành lại một lần nữa trải qua nỗi đau tuyệt vọng.
Đặc biệt là khi bọn họ nhìn thấy bầu không khí của nhóm quân đã hoàn toàn thay đổi.
Bình thường thì Huyết tộc luôn chịu nhục, sĩ khí ỉu xìu.
Sức chiến đấu không thể phát huy ra hết.
Nhưng hôm nay nhánh đại quân này lại khí thế như lũ, giống như đầu thai chuyển cốt rồi vậy.
Trong lòng bọn họ rõ ràng, đó là bởi vì bọn họ có một lãnh đạo mới!
Lãnh đạo mới này vậy mà lại có thể đánh xuyên qua Nam Kỳ cự thành!
Chuyện này đối với các tướng sĩ Nam Kỳ chắc chắn là sự sỉ nhục lớn nhất.
"Phong huynh, tình hình này không ổn rồi!" Phụ tá đắc lực của Phong Tiểu Thiên, đồng thời cũng là cường giả Bản Nguyên, Trần Nghĩa nhíu mày nói.
Phong Tiểu Thiên cũng đang nhíu chặt mày.
Diệp Viễn đang làm cái quỷ gì vậy?
Ngày đó hắn nháy mắt ra hiệu kêu mình cố ý mở đường.
Hiển nhiên là làm cho danh tiếng của Diệp Viễn đạt đến đỉnh.
Nhưng chuyện này có giúp ích gì cho trận chiến này hay sao?
Tên này sẽ không làm phản chứ?
Phong Tiểu Thiên cũng không rõ trong lòng Diệp Viễn đang tính toán cái gì.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!