Nhìn thấy ánh mắt này, tâm trạng lo lắng trong hơn hai mươi ngày qua của Phong Tiểu Thiên mới bình tĩnh lại.
Tuy rằng thời gian hắn ta quen biết với Diệp Viễn không dài, nhưng lại hợp nhau như tri kỉ.
Lúc này chỉ cần một ánh mắt là đã đủ rồi!
Hắn ta biết Diệp Viễn là đang nói với mình, bên phía Huyết tộc để hắn thu phục.
Tuy không biết Diệp Viễn dùng cách gì để ngăn cản hai trăm ngàn đại quân.
Nhưng hắn ta tin tưởng Diệp Viễn.
Diệp Viễn vậy mà lại trở thành Huyết Thần Tử, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì có nằm mơ hắn ta cũng không ngờ tới được?
Loại chuyện này đã vượt qua nhận thức của bọn họ.
Kỳ tích như vậy cũng đã xảy ra, hắn ta còn có cái gì không thể tin Diệp Viễn nữa?
Âm!
Đại trận bảo vệ thành trực tiếp hạ xuống, các loại tấn công đáng sợ nhắm về phía Diệp Viễn mà lao tới.
Mọi người nhìn thấy ai nấy tái mặt mặt.
Hướng doanh trại là điểm yếu của trận, chỉ cần đối phó với một ít đại quân dưới Đế Cảnh
Nhưng cho dù có yếu thì cũng đủ giết một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ.
Mà đúng lúc này, tia máu trên người Diệp Viễn bùng nổ, luồng sức mạnh Bản Nguyên dâng trào bắn ra, bao bọc hắn kín kẽ bên trong.
Trong nháy mắt, Diệp Viễn lại nhìn chằm chằm đại trận, phóng vào doanh trại.
Những tướng sĩ trong doanh ai nấy hoảng hốt, xôn xao đánh tới Diệp Viễn.
Diệp Viễn khinh thường, lạnh lùng nói: "Một đám kiến con, cũng dám chắn thần uy bổn điện! Chết đi!"
Vèo vèo vèo!
Trong tay Diệp Viễn đánh ra từng tia máu.
Những Thanh Hoang Thiên, thậm chí vai Chân Hoàng Thiên cham vào là chết ngay!
Chỉ trong giây lát Diệp Viễn đã 'giết' gần trăm người!
Phong Tiểu Thiên lúc này không tránh khỏi 'vừa sợ vừa giận', lạnh lùng nói: "Thẳng ranh Huyết Thanh, bổn thành chủ nhất định phải bằm thây ngươi ra!"
Nhưng mà lúc này Diệp Viễn đã dứt ra, trực tiếp xuyên qua đại trận, trở lại bên trong trận doanh.
Bên phía Huyết tộc im phăng phắc!
Đây ... Quá trâu bò rồi!
Một mình xông vào trong doanh trại Thiên Nhất, chém giết hơn trăm người sau đó an toàn lui ra!
Thực lực này đáng sợ tới cỡ nào?
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Huyết Nặc, vẻ mặt quái dị.
Không phải lúc nãy ngươi nói đây là khúc xương cứng khó gặm sao?
Lời ngươi nói còn chưa kịp rơi xuống đất đâu, điện hạ đã đi giết rồi về một chuyến rồi.
Cái tát này đúng là đánh đến vang!
Trong không khí dường như vang lên âÂm thanh vả mặt chan chát.
Diệp Viễn nhìn Huyết Nặc, lạnh nhạt nói: “Đây là khúc xương cứng mà ngươi nói đó uʼ?”
Huyết Nặc lúng túng, nói: "Điện ... Điện hạ thần công cái thế, Huyết Nặc còn lâu mới bằng!"
Diệp Viễn cười lạnh, nói: "Còn lâu mới bằng? Bổn điện nói ngươi là rác rưởi ngươi lại không phục. Bây giờ nói xem ngươi có phải rác rưởi không?"
"Là ... Là rác rưởi!" Huyết Nặc hận không thể tìm cái hố chui vào.
Quá mất con mẹ nó mặt rồi!
Huyết Nặc cầm mấy trăm ngàn đại quân đánh mấy trăm năm cũng không công vào được.
Huyết Thần Tử điện hạ người ta chỉ có một mình một lần đã đánh vào trong
rồi!
Tuy nói chỉ là dạo qua một vòng, tiện tay giết vài người.
Nhưng đay là điên cuồng vả mặt, điên cuồng miệt thị Thiên Nhất!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!