Đó ... Đó chẳng phải là Diệp Viễn sao?
Huyết Nặc đứng bên cạnh hắn sao lại có dáng vẻ vâng vâng dạ dạ thế kia?
Đây ... Đây quá ảo diệu rồi!
Một Nhân tộc Thánh Hoàng Thiên, chạy đến Huyết tộc, đến cảnh giới Đế Thích Thiên Bản Nguyên cũng phải cung kính với hắn?
Diệp Viễn đến Huyết tộc đã hoàn thay đổi rồi.
Người khác không biet đo là Diệp Viễn, nhưng Phong Tiểu Thiên lại biết!
Trước khi đi, Diệp Viễn dùng chính dáng vẻ này, khí thế này mà ra đi.
“Chẳng ... Chẳng lẽ hắn là ... Không, chuyện đó không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”
Bỗng nhiên, dường như Phong Tiểu Thiên nghĩ tới điều gì đó, không khỏi giật mình.
Theo bản năng hắn ta lập tức phủ định ý nghĩ kia.
Nhưng ngoại trừ thân phận đó ra, thì với địa vị như Huyết Nặc sao có thể cung kính với hắn?
Điều, điều này cũng làm người ta quá chấn động rồi!
Ban đầu khi nghe được tin có Huyết Thần Tử mới Phong Tiểu Thiên đã rất tuyệt vọng.
Tuy rằng hắn ta không coi thực lực của Huyết Thần Tử ra gì, nhưng trong chiến tranh không thể thiếu được tác dụng của Thánh Hoàng Thiên và Chân Hoàng Thiên.
Một đội hai trăm người đã đủ để địch lại ba mươi ngàn đại quân!
Huống chi phía sau hai trăm người này còn có hai trăm ngàn đại quân Huyết
tộc
Nhưng bây giờ, Diệp Viễn lại đứng trước mặt hắn ta, trở thành Huyết Thần Tử của Huyết tộc!
"Đó chính là Huyết Thần Tử mới của Huyết tộc sao? Trông cũng bình thường!"
"Đừng nên xem thường hắn! Ngươi cũng biết, đã nhiều năm như vậy Thánh Hoàng và Chân Hoàng Bách Tử đã mang đến cho chúng ta thương vong lớn tới cỡ nào! Chắc chắn Huyết Thần Tử này càng không tầm thường!"
"Tên này thật là kiêu ngạo mà! Cứ như vậy trắng trợn tuần tra ở đầu tường, thật sự cho rằng chúng ta không dám giết hắn sao?"
Ở trong thành đã có nhiều cường giả trong ánh mắt lộ ra sát ý.
Bọn họ đã hận thấu xương Huyết tộc từ lâu.
Huống chi người tới lần này còn có thân phận không bình thường.
Diệp Viễn đứng khoanh tay, nhíu mày, lạnh lùng nói: "Bên trong Nam Kỳ cự thành cũng đã chết hơn trăm ngàn người! Tòa thành như vậy mà ngươi cũng không lấy được, Huyết Nặc, ngươi đúng là rác rưởi thật mà!"
Đây đã không phải lần đầu tiên Diệp Viễn gọi hắn ta là phế vật, Huyết Nặc hận không thể một chưởng chụp chết Diệp Viễn.
Đáng tiếc, hắn ta không thể!
Diệp Viễn mắng, hắn ta cũng chỉ có thể nghe.
"Điện hạ có điều không biết, bọn người kia dựa vào địa thế hiểm yếu chống cự, đúng là một khúc xương cứng mà! Chờ đến khi đánh nhau điện hạ sẽ hiểu bọn người kia ngoan cường bao nhiêu!" Huyết Nặc giải thích cho mình.
Diệp Viễn nhìn hắn ta một cái, lạnh nhạt nói: “Ồ, vậy à?"
Bỗng nhiên Diệp Viễn trực tiếp bay thẳng về phía Nam Kỳ cự thành.
Mọi người đều sợ ngây người!
Đây là ... Điên rồi?
Huyết tộc rất mạnh không sai, nhưng một Thánh Hoàng Thiên như ngươi là muốn nghịch thiên sao?
Cho rằng mình trở thành Huyết Thần Tử là sẽ vô địch thiên hạ à?
Làm ơn đi, một tên Đế Cảnh thôi cũng đã có thể tát ngươi bẹp dí rồi đấy có được không?
Diệp Viễn đương nhiên se không ngốc đi đánh với Đế Cảnh, nơi hắn muốn đánh vào chính là doanh trại Thiên Nhất.
Doanh trại cần phải tách ra với Đế Cảnh, nếu không Đế Cảnh đánh một trận thì dưới Đế Cảnh còn ai sống sót?
Thấy Diệp Viễn ra tay, nhiều Đế Cảnh Thiên Nhất đã ngo ngoe rục rịch.
Phong Tieu Thiên không dấu vết lạnh nhạt nói: "Tuy rang Thiên Nhất ta thế yếu, nhưng cũng không phải một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ có thể tùy tiện giẫm đạp! Để cho hắn phô trương đi, bổn thành chủ cũng rất muốn xem Huyết Thần Tử mới này có mấy cân mấy lượng."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!