"Tiểu sư đệ, ngươi vừa vào sơn môn, có mấy lời vốn không nên nói với ngươi, nhưng mà ... Ngươi tạo cho sư tôn một phiền phức lớn rồi đó!" Sắc mặt Hoa Tông nghiêm trọng.
"Ồ? Sao vậy?" Diệp Viễn thờ ơ hỏi.
Thấy dáng vẻ này của Diệp Viễn, Hoa Tông càng giận hơn.
Nhung su ton đa dan la phai cham soc tot cho tieu su đe, hiển nhiên là rat coi trọng hắn, nên hắn ta cũng không tiện phát tác.
"Sư đệ vừa tới sơn môn, chỉ sợ chưa hiểu rõ một vài chuyện. Cực Dược Tông có nhân số đông, phe phái mọc lên nhiều như nấm, tuy những người này có cảnh giới không cao nhưng phía sau lưng cũng có chút thế lực. Ngươi muốn đày bọn họ đi tiền tuyến thì e là không được! Nhưng lúc nãy ngươi cũng đã nói ra ngoài rồi, bọn Ngô Giang nhất định sẽ làm lớn chuyện này, đến lúc đó không thể xử lý cục diện thì mặt mũi sư tôn xem như mất sạch!" Hoa Tông trầm giọng nói.
Hoa Tông cũng đi lên từng bước một từ Thánh Hoàng Thiên, sau đó mới được Tả Trần thu làm đệ tử.
Đối với thủ đoạn của đám Ngô Giang, trong lòng hắn ra rất rõ ràng.
Nếu dùng thủ đoạn này đoi pho với cuong gia Đe Cảnh thì coi như tự tìm đường chết. Nhưng đối với một người mới nhập môn như Diệp Viễn thì rất hiệu quả.
Diệp Viễn cười nói: "Sư huynh, ta cảm thấy Cực Dược Tông an nhàn quá mức rồi! Tình thế hôm nay vô cùng nghiêm trọng, mà đệ tử Cực Dược Tông còn chưa từng được ra tiền tuyến, như vậy không ổn! Bọn Ngô Giang đó chỉ là nhóm đầu tiên thôi, ta cảm thấy sau này chúng ta nên để từng nhóm đệ tử của Cực Dược Tông ra tiền tuyến. Phải biết rằng nơi đó mới là nơi gia tăng thực lực nhanh nhất!"
Hoa Tông há to miệng, vẻ mặt trợn mắt há mồm.
Hỏi một đằng trả lời một nẻo!
Đã vậy tiểu tử này còn muốn để tất cả mọi người đến vách ngăn Tuyệt Thiên dạo một vòng.
Hắn điên rồi sao?
Chỉ bằng ngươi, một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ ấy à?
Hay ngươi cho rằng mình là tông chủ Cực Dược Tông, vậy mà ngươi lại ở đây chỉ điểm?
Hoa Tông cười khổ nói: "Tiểu sư đệ, chuyện này mà không giải quyết, nếu đến lúc đó sư tôn tức giận, đối với ngươi cũng không phải là chuyện tốt gì!"
Diệp Viễn cười cười, nói: "Su huynh yên tam, ta hiểu ro trong lòng!"
Ngươi hiểu cái rắm!
Hoa Tông mắng thầm một tiếng trong lòng, tiểu tử này đúng là hết thuốc chữa rồi!
Ánh mắt sư tôn bị gì mà lại coi trọng loại ngu xuẩn này?
"Vi huynh nói đến thế thôi, tiểu sư đệ tự mình bảo trọng!" Giọng điệu của Hoa Tông cung trở nên kho chịu.
Một người không biết nặng nhẹ như vậy, lại còn không biết nghe người khác khuyên bảo, hắn ta thật sự không biết phải làm sao.
Hoa Tông sắp xếp cho Diệp Viễn ổn thỏa rồi thì cũng đi thẳng.
Đất đai ở Đông Thắng sơn mạch vô cùng rộng lớn, linh mạch vô số, Tả Trần cũng có đạo trường của riêng mình ở đây, Tuyên Dương phong.
Diệp Viễn và mấy người Dương Thanh đều đang ở Tuyên Dương phong.
Chờ khi Diệp Viễn trở lại chỗ ở của mình, một nam tử trung niên mặc đạo bào thanh sắc cứ vậy xuất hiện trong phòng.
"Đương đại tông chủ Tong Thanh Dương, bái kiến sư thúc!" Nam tử trung niên chắp tay nói với Diệp Viễn.
Nếu có người khác ở đây thì nhất định sẽ sợ tới mức rớt cả cẩm.
Vị nam tử trung niên mặc thanh y này vậy mà lại là Chí Tôn của Cực Dược Tông, đại cao thủ cảnh giới Đế Thích Thiên đại viên mãn, đương đại tông chủ Tống Thanh Dương!
Ông ta thế mà lại hành lễ với một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ!
Đương nhiên trên mặt Tống Thanh Dương cũng có chút mất tự nhiên.
Ông ta là cường giả Chí Tôn bậc này mà phải hành lễ đối với một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ, ông ta cũng khổ không thể tả!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!