"Tả sư phụ, bảo trọng!"
"Tiểu tử nhà ngươi, dù sao bổn tọa cũng là Đế Cảnh, đừng làm như là sinh ly tử biệt, được không hả?"
'Ha ha, Tả lão quỷ, ngươi đã thu được một đồ đệ tốt!"
"Hừ! Cho có noi hưou noi vượn, than phan Diep Viễn bay giờ đa khác rồi!"
Đam Phỉ Đế Tôn ngượng ngùng, lập tức ngậm miệng không nói nữa.
Họ đều biết truyện Diệp Viễn đã trở thành đồ đệ của Vân Sơn Chúa Tể.
Khi nghe được tin này từ miệng Tả Trần, bọn họ đã kinh hãi đến cực điểm.
Vân Sơn Chúa Tể đã hơn mười vạn năm không thu đồ đệ, nhưng lần này lại vì một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ mà đích thân tìm đến!
Có thể thấy được lão coi trọng Diệp Viễn đến nhường nào.
Giống như như Tả Trần Đế Tôn đã nói, thân phận của Diệp Viễn bây giờ đã khác!
Luận bối phận, bọn họ phải gọi Diệp Viễn là sư gia!
Nhưng Ta Trần co thể không cần gọi như vậy.
Lúc này, đã đến thời khắc phải ly biệt.
Phòng tuyến phía Nam đang căng thẳng, đám cường giả Đế Cảnh như Đam Phỉ cần phải đến phòng tuyến phía Nam để tác chiến ngay lập tức.
Về phần đám người Diệp Viễn, bọn họ lại đi tới Cực Dược Tông.
Lần này chia tay, không biết có thể gặp lại nhau hay không, tất nhiên Diệp Viễn cảm thấy vô cùng cảm khái.
Tả Trần nói hời hợt, nhưng hắn biết tuyến Nam cực kỳ hung hiểm, đừng nói là Đế cảnh, ngay cả là Chúa Tể Cảnh cũng có khả năng ngã xuống.
"Tiểu tử, tông môn bên kia, bổn tọa đã giúp ngươi sắp xếp xong xuôi. Đến đó rồi, Hoa Tông sư huynh sẽ sắp xếp tốt mọi thứ. Chuyện Vân Sơn lão tổ nhận ngươi làm đồ đệ, ngươi đừng đi khoe khoang khắp nơi bên ngoài, thân phận của ông ấy quá cao quý, là cái đinh trong mắt Huyết tộc. Một khi bại lộ, Huyết tộc sẽ không từ thủ đoạn, mặc kệ phải trả cái giá nào cũng phải giết ngươi. Cho nên, ngươi vẫn là đồ đệ của bổn tọa, hiểu chưa?" Tả Trần dặn dò nói.
Diệp Viễn gật đầu nói: "Việc này đệ tử hiểu được!"
Hai nhóm người mỗi người đi một ngả, Diệp Viễn dẫn theo đám người Dương Thanh đi thẳng tới Cực Dược Tông.
Cực Dược Tong nam ở Đông Thắng sơn mạch phía đông của Thiên Nhất địa lục.
Sông núi đất thiêng nảy sinh hiền tài, hấp thu linh khí thiên địa, chính là thắng cảnh tu hành.
Thiên Nhất đại lục bao phủ một khu vực cực kỳ rộng, Vũ Thanh đại lục to như vậy mà cũng chỉ bằng một phần vạn diện tích của Thiên Nhất đại lục.
Ba đại lục Thái Minh Ngọc Hoàn rộng lớn, cộng với diện tích của đại dương, căn bản là không thể đo được hết.
Trên ba đại lục, ban đầu có bảy đại tông môn cấp Chúa Tể.
Thiên Nhất lục địa nhiều nhất, có ba cái, Cực Dược Tông là một trong số đó.
Nhưng bốn trong số bảy đại tông môn đã bị tiêu diệt, bây giờ chỉ còn lại Tầm Thiên Tông, Cực Dược Tông cùng Cửu Dương Tông.
Khi Huyết tộc tiến lên phía Bắc, Cửu Dương Tông đứng mũi chịu sào, phần lớn địa vực đã bị Huyết tộc chiếm giữ.
Trước đây, bảy đại tông môn thống trị độc lập, nhưng thời điểm sắp bị diệt tộc thì không thể không liên thủ.
Cũng chính trong tình huống này, các cường giả Chúa Tể Cảnh mới hợp lực tạo ra vách ngăn Tuyệt Thiên, ngăn chặn kẻ địch ở bên ngoài.
Ngược lại, ảnh hưởng đối với Cực Dược Tông thực ra lại không lớn.
Cho nên hiện tại Cực Dược Tông vẫn là cảnh phồn hoa cực thịnh.