Ông ta hiểu rõ, so với trận chiến trước kia, trận chiến này sẽ càng thêm thảm
liệt!
Bởi vì trận này, hai bên đều không còn đường lui.
Đặc biệt là liên minh Thiên Nhất.
Vậy nên, dù là thống soái như Đam Phỉ cũng đã chuẩn bị tinh thần chết trận sa trường.
Tả Trần gật đầu, nói: "Đánh, đương nhiên là phải đánh, cũng không có ai sợ chết cả. Nhưng vấn đề mấu chốt nhất bây giờ là chúng ta phải làm sao để phá hỏng đường hầm không gian! Dựa theo tình huống giao thủ lần trước mà nói, đám người chúng ta căn bản là không thể tới gần đường hầm không gian. Bây giờ, hi vọng sẽ càng thêm mong manh."
Lời vừa nói ra, ngay cả Đam Phỉ cũng trầm mặc.
Đại chiến lần trước, muời lam người đau với mười cường giả Đế Cảnh Huyết tộc, vẫn không chiếm thượng phong.
Hiện tại, đối phương tăng thêm ba người, tự nhiên càng thêm bất khả thi.
Ngay cả đường hầm không gian cũng không tiếp xúc được, chứ chưa nói tới phá hủy nó.
"Minh Diệc, năm vạn đại quân đấu với ba vạn, ngươi có bao nhiêu phần chắc chắn?" Đam Phỉ bỗng nhiên nhìn về phía Minh Diệc nói.
Gã là Thống soai tối cao nhất của đại quân Thánh Hoàng, đương nhiên cũng có tư cách tham dự hội nghị lần này.
Trừ gã ra, còn có sáu đại thống lĩnh, bao gồm cả Diệp Viễn.
Mặc dù đại quân Thánh Hoàng chỉ là pháo hôi, nhưng nếu như bên đại quân thắng, bên cường giả Đế Cảnh bị bắt lại, thì cũng có thể phá hư đường hầm không gian.
Vẻ mặt Minh Diệc có hơi lúng túng nói: "Nói thật, ngay cả ba phần mười cũng không có! Ba vạn đại quân này đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, sức chiến đấu rất mạnh! Tuy chúng ta đã giải quyết độc Huyết Ô, nhưng vẫn rất khó mà giết chết bọn họ! Nắm chặt được ba phần mười cũng bởi vì Diệp Viễn đã giết chết ba người Nguyên Tranh và gần nửa Thiên Phu Trưởng. Nếu không, chúng ta ngay cả một phần mười niềm tin cũng không có."
Nói xong, gã nhìn về phía Diệp Viễn, tràn đầy cảm kích.
Diệp Viễn chém giết ba người Nguyên Tranh cùng những Thiên Phu Trưởng kia, không chỉ đơn giản là vô cùng hả giận, mà còn cực kỳ có ý nghĩa chiến lược.
Sức chiến đấu của những người này đương nhiên không cần nói nhiều, mà bọn họ ở trong đại quân Thánh Hoàng Thiên cũng có tác dụng như định hải thần châm.
Diệp Viễn giết bọn họ, chẳng khác gì hủy hoại cờ chiến của Huyết tộc, ý nghĩa không giống bình thường!
Sở dĩ chiến đấu lúc trước tổn thất nặng nề, một mặt là bởi vì độc Huyết Ô bạo phát.
Mà một phương diện khác, chính là vì sức chiến đấu của Huyết tộc rất mạnh!
Ở trước mặt Diệp Viễn và Dương Thanh, những người này đương nhiên không chịu nổi một kích.
Nhưng đối với quân lính bình thường mà nói, sức chiến đấu của Huyết tộc rất mạnh.
Mà bên liên minh Thiên Nhất, đa số đều là lâm thời điều sang, sức chiến đấu kém rất nhiều.
Có điều bởi vì Diệp Viễn, lực ngưng tụ của toàn bộ đại quân lúc này đã đạt đến đỉnh điểm.
Nghe xong lời Minh Diệc nói, sắc mặt Đam Phỉ càng khó coi thêm một chút.
Lẽ nào, thực sự không có lấy một tia hi vọng nào sao?
Mọi người, đều im lặng.
"Không bằng ... ta thử xem?" Bỗng nhiên, một giọng nói phá vỡ sự yên tĩnh như chết.
Một đám cường giả Đế Cảnh nghe vậy, đều ghé mắt nhìn sang.
Người nói chuyện, chính là Diệp Viễn.
"Ngươi? Đại chiến bậc này, một mình ngươi có thể tạo ra được tác dụng gì?" Đam Phỉ lắc đầu nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!