Năm đó, hắn không có cách nào đột phá Thần Toàn Cảnh, bí quá hóa liều mới đi tới nơi này, được Tiểu Tửu Quỷ quan tâm chăm sóc, mới đột phá được cảnh giới.
Quay đầu lại, nhìn mấy tên quỷ nhỏ Thần Quân Cảnh ở bên cạnh, Diệp Viễn có cảm giác giật mình như đã cách một thế hệ.
Vì không để người khác chú ý quá mức, dọc đường đi hắn đều thu liễm khí tức.
“Từ biệt mấy năm, không biết Lão Tửu Quỷ thế nào.”
Diệp Viễn đứng chắp tay, thản nhiên tiến vào tiểu trấn, đi tới nơi của người trấn thủ.
Lão Tửu Quỷ vẫn ngã trái ngã phải nằm ở đó, rõ ràng là say không nhẹ.
Phát hiện có người đi vào, Lão Tửu Quỷ ném thẳng tấm bảng gỗ qua, say khướt nói: “Mau cút, đừng quấy rầy lão phu uống rượu!”
Diệp Viễn cười nói: “Ha ha, Tửu Quỷ tiền bối vẫn khí phách ngang ngược như vậy nhỉ!”
Lão Tửu Quỷ bỗng nhiên bừng tỉnh, quay đầu nhìn sang, không khỏi lấy làm kinh hãi.
“Là ngươi!”
Lão ta nhìn Diệp Viễn từ trên xuống dưới, tán thưởng nói: “Không tệ không tệ! Ánh mắt của Vô Trần đại nhân thật sự không tệ, thời gian hai ngàn năm ngươi có thể tu luyện tới Thần Quân cảnh đỉnh phong, tốc độ này xem như cũng không tệ! Năm đó, Tiên Lâm đại nhân cũng không được. Lần này ngươi tới, là vì đột phá Thiên Thần Cảnh à?”
Lấy cảnh giới bây giờ của Diệp Viễn, hắn tận lực ẩn giấu tu vi, đừng nói là Lão Tửu Quỷ, ngay cả Thiên Tôn cảnh bình thường, cũng khó mà nhìn ra sâu cạn của hắn.
Diệp Viễn cười nói: “Cứ xem là vậy đi. Tửu Quỷ tiền bối, mấy năm nay sống có tốt không?”
Ánh mắt Lão Tửu Quỷ loé sáng, đổi sang khuôn mặt tươi cười, nói: “Tốt, tốt! Ta ở đây, trấn thủ Nam Lộc tiểu trấn này, có thể có gì không tốt chứ, ha ha ha…”
Lão Tửu Quỷ cho là mình che giấu tốt, nhưng dao động tâm trạng của lão ấy, sao có thể giấu giếm được tai mắt của Diệp Viễn?
Có điều Diệp Viễn không vạch trần Lão Tửu Quỷ, nếu người ấy đã không muốn nói, hắn có ép thì cũng không giải quyết được vấn đề.
Hai người gặp mặt, tự nhiên không thể thiếu hàn huyên một hồi.
Thế nhưng trong lời nói, Lão Tửu Quỷ luôn như có như không muốn đuổi Diệp Viễn đi.
Trong lòng Diệp Viễn biết rõ, cũng không quấy rầy, nhanh chóng quay về chỗ ở nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, là thời gian du ngoạn Thông Thiên Sơn.
Lão Tửu Quỷ đưa mắt nhìn Diệp Viễn tiến vào thông đạo, rồi mới quay lại Nam Lộc tiểu trấn.
Sau khi Lão Tửu Quỷ trở về phủ Trấn Thủ, trong phòng đã có thêm vài người.
Ở giữa, một người trẻ tuổi ngồi ngay ngắn ở trên vị trí của hắn, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt nhìn về phía Lão Tửu Quỷ.
Phía sau người trẻ tuổi, còn có hai tỳ nữ đấm vai, làn gió thơm thổi từng cơn từng cơn, rất thích ý.
“Thứ hỗn hào, nhìn thấy công tử còn không mau quỳ xuống!”
Rầm!
Phía sau Lão Tửu Quỷ, một võ giả đột nhiên đưa chân, đá thẳng vào khớp sau đầu gối của Lão Tửu Quỷ, đá gãy đôi chân của hắn, khiến hắn phải quỳ rạp xuống đất.
Người trẻ tuổi thần sắc hờ hững, thản nhiên nói: “Lão Tửu Quỷ, ngươi có biết tội của mình chưa?”
Lão Tửu Quỷ không để ý, móc ra hồ lô rượu uống một hớp rượu, cười khẩy nói: “Lão phu có tội gì?”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!