Địa vị cao quý biết bao, thế nhưng lại hạ giọng như vậy với một nhân loại.
Diệp Viễn liếc hắn ta, thản nhiên nói: “Lời nói của ngươi có hơi cứng nhắc, nhưng cũng đủ để nghe lọt tai. Chẳng qua… ngươi vẫn còn chưa đủ tư cách!”
Sắc mặt Như Phong thay đổi, tức giận nói: “Tiểu tử, ngươi đừng có được một tấc lại muốn tiến thêm một thước!”
Diệp Viễn cất giọng bình thản: “Gọi Đại trưởng lão đến, hắn ta miễn cưỡng cũng đủ tư cách.”
Vẻ mặt Như Phong hiện lên vẻ điên cuồng, hoảng sợ nói: “Thân phận của Đại trưởng lão cao quý đến mức nào, người ấy không thể đến xin lỗi ngươi được!”
Diệp Viễn nhún vai, không hề bận tâm nói: “Vậy bây giờ ngươi có thể giết chết ta, có mấy chục triệu Thần Tộc chôn cùng, huynh đệ ta kiếm đủ vốn rồi. Còn nữa, ngươi có thể yên tâm một chuyện, ngươi chắc chắn sẽ không tìm thấy thuốc giải trên người ta đâu.”
Mấy chục triệu Thần Tộc nghe có vẻ rất nhiều, nhưng quả thật vô cùng ít ỏi, như ‘chín trâu mất một sợi lông’ so với Nhân Tộc và Yêu Tộc mà thôi.
Như Phong chỉ ước được nhào lên bóp chết tên tiểu tử này.
Ẩn Mạch của họ đã tốn biết bao nhiêu công sức mới tích cóp được số người ít ỏi này. Mà tên Diệp Viễn một hơi đã độc chết toàn bộ!
Tất nhiên, còn có một cách đó là tất cả thành viên đều di dời.
Nhưng hiện tại đang trong giai đoạn mấu chốt, những Đại Năng của Nhân Tộc đã muốn hành động, nếu di dời với quy mô lớn như vậy sẽ không có cách nào để che giấu được tai mắt của bọn họ.
Đến lúc đó, chờ đón họ vẫn là cái chết.
Trước đây, thật ra Như Phong chưa hề nghĩ tới, đường đường là Thần Tộc lại phải cúi đầu trước một nhân loại.
Nhân loại hẳn nên nằm bò dưới chân của họ mới phải.
Biểu cảm trên mặt Như Phong thay đổi liên tục, đột nhiên hừ lạnh một tiếng, xoay người rời khỏi.
Dung Hi Nguyệt và Ninh Thiên Bình ở bên cạnh xem đến ngây ngốc.
Cường giả Chí Tôn bậc này, mà khi đứng trước mặt Diệp Viễn ngay cả rắm cũng không dám thả.
Thật là đáng sợ!
Ninh Thiên Bình cho rằng lần này hắn ta chết chắc rồi, ai ngờ đại nhân vừa tới, trực tiếp đè ép cả Thần Tộc bắt họ phải cúi đầu.
Nếu đúng như dự đoán, Đại trưởng lão vẫn sẽ tự mình tới đây.
Nếu không mấy chục triệu người của Thần Tộc chết sạch, mấy vị Thiên Đế như họ sẽ trở thành tướng không binh.
Tuy nhiên khi Như Phong đi tìm Đại trưởng lão, Tùng Thúc cũng đã áp giải Lý Triệu Thanh đến.
Ninh Thiên Bình trông thấy Lý Triệu Thanh, hai mắt trực tiếp phun lửa.
Sắc mặt Lý Triệu Thanh như tro tàn, hắn ta nhìn thấy Dung Hi Nguyệt như thể trông thấy cọng rơm cứu mạng, trực tiếp ôm lấy đùi nàng ta, đau khổ khóc lóc nói: “Thánh nữ, cứu… cứu ta với! Tiểu nhân đã cống hiến mấy trăm nghìn năm cho Tử Hồn môn, vất vả lập công! Ngài… ngài không thể thấy chết không cứu!”
Lý Triệu Thanh hoàn toàn không biết Thần Tộc gì cả, thân phận bên ngoài của Dung Hi Nguyệt là Thánh nữ Tử Hồn môn.
Dung Hi Nguyệt gượng cười: “Không phải ta không muốn cứu ngươi, mà bây giờ bản thân ta cũng khó bảo toàn! Ngươi… tự mình cầu phúc đi.”
Nói xong, nàng ta nhìn về phía Diệp Viễn.
Hàn quang chợt lóe, Diệp Viễn chém đứt một góc bàn. Hắn rút kiếm nhanh như gió, chẳng mấy chốc đã làm thành một tấm bài vị.
Chỉ thấy ngón tay hắn khẽ động, thì ra đang cách khoảng không khắc chữ lên bài vị.
Sau khi khắc xong, hắn đặt bài vị lên bàn rồi nói với Lý Triệu Thanh: “Quỳ xuống!”
Vẻ mặt Lý Triệu Thanh thay đổi, hắn ta nhìn về phía bài vị chỉ thấy bên trên viết ‘Bài vị của Tiên sư Mạc Lịch Phi’.
Cả người Lý Triệu Thanh choáng váng, hắn ta không rõ, bản thân chỉ đang đối phó với một tên tiểu tử mới bước vào Thiên Tôn Cảnh mà thôi, sao chính mình lại bị bắt một cách khó hiểu như vậy?
Lẽ nào Tử Hồn môn lớn mạnh lại sợ một Thiên Tôn Cảnh sao?
Cường giả Thiên Đế của Tử Hồn môn có hơn mười mấy vị đó!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!