Thực lực Đan Đạo của Diệp Viễn, thật sự còn lợi hại hơn cả đám cường giả Bát Văn trong tộc kia ư?
Vào ngày thường, dược phòng Ẩn Tộc là nơi các cường giả Đan Đạo của họ nghiên cứu đan dược.
Đan Đạo của Thần Tộc vô cùng đặc biệt, nhưng phần lớn bọn họ đều xuất thân từ các tộc khác, cho nên bản chất của Đan Đạo đại khái đều tương đồng.
Lúc này trong dược phòng, rất nhiều Đan Thần Bát Tinh của Ẩn Tộc đang tụ họp trong sảnh, tìm cách giải độc cho Dung Hi Nguyệt.
Tuy rằng Diệp Viễn không để ai vào mắt, nhưng thực lực của hắn vẫn bày ra đó, Như Phong vẫn không dám coi thường. Vì vậy, những người mà hắn ta gọi tới đều là cao thủ Đan Đạo trong Ẩn Tộc.
“Lâm Ấp, ngươi am hiểu về cách giải độc nhất, mau đến xem giúp thần nữ đi!” Như Phong nói với một lão nhân.
Người kia gật đầu, cất giọng khinh thường: “Cứ để ta lo! Một tên tiểu tử Nhân Tộc mới đạt tới Thiên Tôn Cảnh, có thể luyện chế ra chất độc lợi hại gì chứ? Tam trưởng lão, ta thấy bây giờ ngài có thể đi xử lý tên tiểu tử kia rồi! Ta nghe nói tên đó vô cùng huênh hoang.”
Như Phong nhíu mày: “Cứ xem trước đi đã, thần nữ nói tên tiểu tử này cực kỳ lợi hại, cẩn thận vẫn hơn.”
Vẻ mặt Lâm Ấp đầy khinh bỉ, hắn ta đặt tay lên cổ tay của Dung Hi Nguyệt, bắt bắt đầu chẩn mạch tượng.
Mọi người im lặng, đưa mắt nhìn về phía Lâm Ấp.
Mới đầu, trên khuôn mặt Lâm Ấp vẫn lộ ra vẻ khinh thường, nhưng dần dần ngay cả bản thân hắn ta cũng không chú ý tới, vẻ khinh thường đã được thu lại, thay vào đó là sắc mặt nặng nề. Tiếp theo đó, hắn ta nhíu mày thật chặt tạo nên hình chữ bát.
Tâm trạng mọi người xung quanh cũng ngày càng căng thẳng theo cái nhíu mày của hắn ta.
“Sao lại có thể như vậy? Sao có thể chứ?” Lâm Ấp không ngừng lắc đầu nói.
Thấy Lâm Ấp buông tay ra, tuy rằng biết không có hy vọng, nhưng Như Phong vẫn hỏi một tiếng.
“Thế nào rồi?”
Lâm Ấp lắc đầu: “Loại độc này cực kỳ ghê gớm, lão phu… không giải được! Độc tính đã hòa làm một với cơ thể của thần nữ điện hạ, trừ khi thần nữ điện hạ từ bỏ thân xác này, nếu không thì không có cách nào có thể giải được.”
Một người khác đang đứng bên cạnh cũng ngồi xuống, vẻ mặt không tin cất lời: “Đúng là nực cười! Trên đời này làm gì có loại độc nào không giải được? Chất độc có ghê gớm đến đâu đi chăng nữa cũng đều có cách giải!”
Nói xong, hắn ta cũng bắt đầu bắt mạch cho Dung Hi Nguyệt.
Lâm Ấp thấy vậy mới nói: “Bản lĩnh y thuật của Triệu Việt rất giỏi, nói không chừng hắn ta có cách.”
Như Phong gật đầu, chỉ đành tiếp tục chờ đợi lời chẩn đoán của Triệu Việt.
Nhưng biểu cảm trên gương mặt hắn ta cũng dần thay đổi giống hệt Lâm Ấp. Cuối cùng hắn ta là thở dài, lắc đầu nói: “Lão phu không giải được loại độc này.”
Như Phong sao có thể cam lòng, kêu tiếp mấy vị cao thủ Đan Đạo khác chẩn đoán cho Dung Hi Nguyệt.
Tuy nhiên kết quả chỉ có một, không ai nghĩ ra được cách giải cho loại độc này.
Ban đầu Như Phong còn tràn đầy tự tin, nhưng đến cuối cùng hắn ta đã hiểu ra chất độc này đáng sợ đến mức nào.
Toàn bộ Ẩn Mạch không ai có thể giải được chất độc do một Thiên Tôn của Nhân Tộc luyện chế.
Trước đó khi đứng trước mặt Diệp Viễn, hắn ta vẫn còn tự tin ngời ngời, ai ngờ chớp mắt đã bị vả mặt như này.
Vẻ mặt của Dung Hi Nguyệt trở nên ảm đạm, nhưng khác với những người kia, nàng ta đã chuẩn bị tâm lý từ lâu. Để cho những người này xem thử, chẳng qua cũng chỉ là tìm kiếm chút an ủi mà thôi.
Nàng ta biết rõ, đan dược của Diệp Viễn được mọi người ở Nam Giới tranh đoạt với giá trên trời, thậm chí giá cả còn cao hơn cả linh bảo của Thiên Đế.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!