Đám cường giả đó chợt trao đổi ánh mắt, trong đôi mắt mỗi người đều lộ ra sát ý.
Mà lúc này, cuối cùng Dung Hi Nguyệt cũng lấy lại được hơi thở, nàng ta vội vàng la to: “Các vị tộc lão không thể giết hắn!”
Một vị cường giả Bát Văn Thiên Đạo Cảnh Hậu Kỳ cau mày: “Thần nữ điện hạ, đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao ngài lại dẫn con người đến thế giới Hư Thần?”
Dung Hi Nguyệt cắn răng, cười khổ nói: “Minh Thúc, hắn tên Diệp Viễn, là cường giả Đan Đạo của nhân loại. Vốn ta đã sắp xếp một cái bẫy để chiêu mộ hắn. Ai ngờ, hắn lại bắt ta đi dưới tình huống tấn công kìm kẹp của Tùng Thúc và ba vị Thiên Đế của nhân loại! Bây giờ ta đã trúng độc của hắn, chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của hắn.”
“Cái gì?”
Mấy vị cường giả Thần Tộc kia ai nấy đều thốt lên câu sửng sốt, vẻ mặt không dám tin.
Minh Thúc bị chấn động: “Bốn vị cường giả cấp tám, trong đó còn có một vị Thần Tộc! Hắn… hắn làm như thế nào vậy?”
Thiên Đế vô địch, đây không chỉ là nhận thức chung của thế giới Nhân Tộc, mà Thần Tộc cũng giống vậy.
Thất Văn Thiên Đạo Cảnh không thể nào đánh bại được Bát Văn Thiên Đạo Cảnh, cho dù là thần tử hay thần nữ cũng đều không được.
Diệp Viễn chống lại Bát Văn Thiên Đạo Cảnh bằng thực lực của mình, đã đủ khiến người ta kinh ngạc rồi.
Nhưng Dung Hi Nguyệt lại nói, hắn đã bắt sống nàng ta dưới sự tấn công bao vây của bốn vị Đại Thiên Đế.
Chiến tích này thật sự khiến người ta sợ hãi.
Lúc này, một bóng dáng già nua chậm rãi bước ra, sắc mặt Dung Hi Nguyệt chợt thay đổi, cúi đầu nói: “Hi Nguyệt xin Tam trưởng lão Như Phong trách phạt!”
Vị trưởng lão này là cường giả xếp thứ ba trong số chín vị trưởng lão của Ẩn Tộc.
“Thần nữ điện hạ, lần này… ngài quá liều lĩnh rồi!” Như Phong nói.
Dung Hi Nguyệt khẽ gật đầu: “Vâng! Hi Nguyệt sẽ xin Đại trưởng lão trách phạt.”
Ánh mắt Như Phong lại nhìn về phía Diệp Viễn, trong ánh mắt hiện lên thần sắc lạ thường.
Điều dễ nhận thấy, thực lực cường đại của Nhân Tộc này đã vượt xa nhận thức của hắn ta.
Trong trận chiến giữa Diệp Viễn và cường giả Thần Tộc, cán cân dần nghiêng về phía Diệp Viễn.
Dưới đòn tấn công điên cuồng của kiếm trận do Diệp Viễn tạo ra, làm cho đối phương sức cùng lực kiệt, bị đánh bại thậm chí bị giết chết chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Trong trận chiến với Tùng Thúc trước đó, kiếm trận của Diệp Viễn chỉ muốn giữ chân hắn ta, chứ chưa hề điều động toàn bộ sức lực. Hơn nữa lúc đó Diệp Viễn đang phân tâm, cũng đã tiêu hao rất nhiều tinh lực, cho nên tất nhiên sẽ không thể thi triển toàn lực.
Cho dù là vậy, Tùng Thúc vẫn bị thương như cũ.
Nhưng bây giờ, Diệp Viễn đang trong cơn thịnh nộ, nhưng sức chiến đấu của hắn vẫn vô cùng mạnh mẽ, phát huy hết uy lực của Ngàn Tuyệt Phệ Diệt Kiếm Trận, không giữ lại chút gì, thế uy lực của trận còn kinh người đến mức nào?
Như Phong khẽ cau mày, dõng dạc nói: “Tiểu hữu xin hãy dừng tay, có gì từ từ nói.”
Diệp Viễn không để ý tới hắn ta, ngược lại trong lòng vừa động, uy lực của kiếm trận càng tăng lên.
Như Phong ‘hừ’ lạnh một tiếng, ngón tay chỉ điểm, đạo văn lấp lánh.
Một luồng sức mạnh đáng sợ ập về phía Diệp Viễn.
Diệp Viễn đang nổi điên, đột nhiên cảm nhận luồng sức mạnh xông tới, hắn vội vàng điều khiển kiếm trận đỡ lấy.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!