Diệp Viễn và Ly Nhi đã đồng hành với nhau trên một đoạn đường, hiển nhiên hắn hiểu rất rõ về nàng.
Hắn hoàn toàn không tin Ly Nhi là Thần Tộc gì đó.
Rõ ràng nàng là con người, sao có thể trở thành thần nữ của Thần Tộc chứ?
Nhưng những lời của Dung Hi Nguyệt đã lật đổ hết tất cả hiểu biết của Diệp Viễn.
“Linh thể hợp nhất! Lẽ nào là linh thể hợp nhất?” Đột nhiên Diệp Viễn nghĩ tới điều gì đó, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Đúng vậy, đặc điểm của Thần Tộc chính là linh thể hợp nhất! Chỉ có điều độ phù hợp của tinh thần và thể xác khác nhau, thể chất cũng không giống cho nên tiềm năng tu luyện cũng bất đồng. Độ phù hợp càng cao thì càng được Thiên Đạo công nhận, tốc độ tu luyện cũng ngày càng nhanh hơn. Thần Tộc không tu thế giới mà chỉ tu Thiên Đạo! Khụ… khụ khụ!” Dung Hi Nguyệt nói.
Bỗng nhiên Diệp Viễn nổi giận, hắn siết chặt cổ Dung Hi Nguyệt. Trong thoáng chốc, trên người hắn có một luồng sát ý không thể kiểm soát cuồn cuộn trào dâng.
“Thần Tộc cứt chó gì chứ? Chẳng qua các người cũng chỉ là con người, nhưng công pháp tu luyện khác nhau mà thôi! Cả ngày luôn bày ra dáng vẻ cao cao tại thượng, tưởng rằng mình rất giỏi sao? Ta muốn giết ngươi cũng giống như giết một con chó vậy!”
“Khụ… khụ khụ… buông… buông ta ra!”
Đôi mắt Diệp Viễn đỏ ngầu, sát ý cuồng bạo khiến cho Dung Hi Nguyệt gần như không có cách nào thở nổi.
Nàng ta không hiểu, tại sao Diệp Viễn chợt trở nên như vậy.
Sát ý cuồng bạo dâng lên ngút trời, chẳng mấy chốc đã kinh động tới cường giả trong tiểu thế giới.
Trong nháy mắt, mấy chục luồng khí tức cường đại xuất hiện ở lối vào, có thể khẳng định họ đều là cường giả Bát Văn Thiên Đạo Cảnh của Thần Tộc.
Bọn họ nhìn thấy một con người đang siết cổ thần nữ của tộc, dáng vẻ của hắn như muốn giết người thì không khỏi vừa kinh hãi vừa tức giận.
“Càn rỡ! Loài người hèn mọn lại dám tỏ ra ngông cuồng trên địa bàn của Thần Tộc ta? Mau thả thần nữ điện hạ ra, nếu không chúng ta sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn!” Một vị cường giả của Thần Tộc lạnh lùng nói.
Từng luồng khí tức cường đại khóa chặt Diệp Viễn, chỉ cần hắn manh động thì bọn họ lập tức giết chết hắn.
Diệp Viễn quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cường giả Bát Văn Thiên Đạo Cảnh kia với vẻ tàn nhẫn hung ác. Đó chỉ là một vị cường giả Bát Văn Thiên Đạo Cảnh Sơ Kỳ, thực lực tương đương với Tùng Thúc.
“Loài người hèn mọn? Ha ha! Để Diệp mỗ xem thử đại năng của Thần Tộc ngươi có mấy cân mấy lạng, mà dám buông lời ngông cuồng như vậy!”
Diệp Viễn không nói thêm nữa, lập tức gọi ra một ngàn thanh phi kiếm, lao về phía vị cường giả Thần Tộc kia. Chỉ trong chốc lát, vị cường giả Thần Tộc đó đã bị cuốn vào trong kiếm trận.
“Bùm!”
“Bùm!”
“Bùm!”
Diệp Viễn điều khiển các thanh phi kiếm, hóa thành một trận mưa kiếm ngập trời, điên cuồng nổ tung.
Những cường giả Thần Tộc khác trông thấy cảnh này, trong lòng mỗi người đều vô cùng chấn động.
Một con người mới đạt tới Thiên Tôn Cảnh, lại có thể đánh ngang tài ngang sức với cường giả Bát Văn Thiên Đạo Cảnh của Thần Tộc.
“Kiếm trận thật mạnh mẽ! Nguyên Thần quá hùng hậu! Hồn lực khiến người ta kinh ngạc!”
“Trong nhân loại, còn có một sự tồn tại cường đại như vậy sao?”
“Sao có thể chứ? Thần Tộc ta là chủng tộc đứng đầu trong vạn tộc của Thông Thiên Giới, sao loài người hèn mọn có thể mạnh như vậy?”
Họ khinh thường cảnh giới của Diệp Viễn, nhưng sức chiến đấu được Diệp Viễn bày ra khiến bọn họ ai nấy đều phải hít một ngụm khí lạnh.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!