- Nơi này lại sâu như vậy à?
Đi hồi lâu chưa tới đáy, Tôn Diệu Nguyệt không nhịn nổi, quay đầu nhìn về phía Giang Nguyên, nghi hoặc hỏi:
- Không phải các người đang xây dựng một căn cứ quân sự đấy chứ?
Giang Nguyên chỉ biết câm nín.
Rốt cục, bốn người đã tới vị trí người trấn thủ cuối cùng trên đường đi.
Nhìn ông lão tóc bạc phơ phơ kia, Giang Nguyên cung kính nói:
- Lại phải phiền toái ngài rồi!
- Thường ủy Giang khách sáo rồi!
Ông lão chậm rãi lấy cặp kính lão xuống, hơi tò mò nhìn ba người Tôn Diệu Nguyệt một chút nhưng cũng không hỏi gì, chỉ cẩn thận mở cánh cửa đường hầm ra, mỉm cười nói:
- Mong rằng thường ủy Giang ca khúc khải hoàn!
- Nhất định!
Giang Nguyên cười gật đầu tạ ơn xong liền dẫn ba người đi tiếp vào sâu trong đường hầm.
Nhìn con đường hầm chỉ còn lại bùn đất và nham thạch, ánh mắt Tôn Diệu Nguyệt đã không còn có vẻ thoải mái như vừa rồi nữa.
Rốt cục các người làm gì ở nơi này vậy?
Tôn Diệu Nguyệt khẽ cau mày, nhìn Giang Nguyên, trầm giọng nói:
Tôi cảm thấy hoan cảnh và không khí nơi này có chút vấn đề!
- Đúng ... Hoàn cảnh nơi này rất có vấn đề!
Giang Nguyên khẽ thở dài nói:
- Người bình thường không thể ở nơi này quá ba ngày. Một khi quá ba ngày, rất dễ bị lực trường và từ trường đặc thù nơi này ảnh hưởng!
Lực trường và từ trường đặc thù?
Tôn Diệu Nguyệt nghi hoặc nhướn mày:
- Rốt cục nơi này là địa phương nào?
- Đúng vậy ... Còn nơi này là địa phương nào, cô có thể biết ngay thôi!
Giang Nguyên cười cười, sau đó nhìn đồng hồ một chút, cau mày nói:
- Thời gian tôi đi ra hơi dài rồi ... Chúng ta cần tăng tốc độ lên một chút!
- Hả?
Ba người nhìn thấy tốc độ Giang Nguyên bắt đầu nhanh hơn, liếc mắt một cái liền vội vàng đi theo.
Rốt cục mấy người đã thấy ánh sáng xuất hiện trong đường hầm âm u này.
Bọn họ vừa tới gần liền có một người chạy ra từ một phòng nhỏ bên cạnh, vui mừng và ngạc nhiên nói:
- Thường ủy Giang, rốt cục ngài đã trở về rồi ... Yêu tộc đã bắt đầu công kích từ hai phút trước. Trưởng ban Hoàng đã phát tin tới đây, mời ngài nhanh chóng trở vê!
- Đám đáng chết này, tôi biết ngay mà!
Giang Nguyên hừ khẽ một tiếng, quay đầu nhìn về phía ba người, trầm giọng
nói:
Sắp tới nơi rồi ... Mau đi thôi!
Thấy Giang Nguyên bắt đầu nhanh chóng chạy về phía trước, ba người Tôn Diệu Nguyệt nhìn nhau một cái, chân cũng không dám chần chờ, bắt đầu theo sát, chỉ là trong lòng lại nghi hoặc:
- Yêu tộc ... Cái gì là yêu tộc chứ?
Cuối cùng sau khi mấy người chạy nhanh về phía trước một lúc, mơ hồ lại thấy tiếp ánh sáng.
Lúc đi tới cửa hang, đã thấy Giang Nguyên rút xoẹt trường đao trên lưng xuống, bay vút về phía ngoài.
- Chậc ... Không phải là nhờ chúng ta mau tới hỗ trợ đánh nhau chứ?
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!