Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Tuyệt Phẩm Thiên Y - Giang Nguyên

Hỏa đường nông thôn phía nam là một nơi rất ấm áp, một gian phòng có chút mờ tối, vách tường chính giữa đặt một cái ống khói. Bên dưới ống khói đào một tiểu hỏa đường, bên trong dùng cỏ tranh hoặc cành khô dẫn hỏa, rất nhanh toàn bộ căn phòng liền ấm áp.

Nhìn hỏa đường hai mươi mấy năm trống rỗng, hôm nay rốt cuộc đã đầy người, Giang lão đưa tay nhẹ nhàng lau khóe mắt, sau đó cầm khều lừa nhẹ nhàng chọt đống lửa, để ngọn lửa thêm thịnh vượng mấy phần.

Một đại gia đình ngồi vây quanh hỏa đường, nhìn ngọn lửa bốc lên, chỉ cảm thấy tình người ấm áp.

Tiểu Bảo nháo một hồi trong lòng Giang phu nhân, sau đó dần dần ngủ mất.

Dì, để Tiểu Bảo cho con.

Tuyên Tử Nguyệt nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu Bảo đã ngủ trong lòng Giang phu nhân, nhìn nụ cười trong giấc mơ của cậu bé, gương mặt không khỏi nở nụ cười ấm áp.

Trong hỏa đường, ngọn lửa thỉnh thoảng chiếu một vệt ánh sáng màu đỏ lên mặt Giang Nguyên, khiến cho người nào cũng có thể nhìn thấy trên gương mặt tuấn dật của hắn đang mím chặt môi.

Giang phu nhân nhìn Giang Nguyên mím chặt môi, tất nhiên hiểu được coi trai của mình vẫn còn chưa khơi thông tư tưởng đối với vợ chồng bà.

Âm thầm thở dài, Giang phu nhân mỉm cười hỏi:

Tieu Nguyen, nghe noi bay gio con a la Uy vien Hoi Dồng Vien Thien Y Viện, hon nữa con được đe cu lam Uy viên Thường vụ Hội Đồng Viện?

- Vâng.

Trong bóng tối, mặc dù Giang Nguyên không còn vẻ lạnh lùng như ban đầu, nhưng vẫn duy trì vẻ lãnh đạm, nhàn nhạt đáp một câu.

Giang phu nhân đối với phản ứng của Giang Nguyên, ngược lại không chút phật lòng, chỉ mỉm cười nói:

- Rất tốt, hơn nữa nghe Nguyệt Minh noi, lần này tỷ lệ con được làm Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện rất cao. Hai mươi tám tuổi đã là Ủy viên thường vụ Thiên Y Viện, trăm năm qua chưa hề xuất hiện qua. Ba mẹ thật kiêu ngạo vì con.

Khóe miệng Giang Nguyên có chút giật giật, nhưng cũng không lên tiếng đáp

lại.

Cảm thấy phản ứng của con trai vẫn lạnh nhạt, Giang phu nhân và Giang Văn Ba nhìn nhau, đều thấy được sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.

Nhưng dù sao hai người cũng là vợ chồng nhiều năm, tất nhiên biết được suy nghĩ của đối phương. Lúc này, Giang Văn Ba lên tiếng, nói:

- Tiểu Nguyên, mấy năm qua thật vất vả cho con. Mặc dù ba mẹ không biết mấy năm qua con làm sao đi được đến bước này, nhưng ba mẹ biết con nhất định là đi không dễ dàng gì. Cho nên con trách ba mẹ, ba mẹ có thể hiểu.

- Đúng, là ba mẹ có lỗi với con thật nhiều. Ba mẹ cũng không mong con tha thứ, nhưng bất kể thế nào, bây giờ chúng ta có thể ngồi chung với nhau, hơn nữa còn là ba thế hệ. Đây chính là thời điểm mà ba mẹ cảm thấy vui nhất trong hai mươi mấy năm qua.

Nói đến đây, giọng của Giang phu nhân không nhịn được có chút nghẹn ngào. Thấy vợ mình thương tâm như vậy, Giang Văn Ba chậm rãi cầm tay vợ, nhẹ nhàng vỗ một cái trấn an.

Ngồi trong bóng tối, khóe miệng Giang Nguyên có chút giật giật.

Giang lão thở dài, nhìn cháu trai bên cạnh, làm sao mà không biết cháu trai của ông đang suy nghĩ chuyện gì, nhưng bất kể thế nào, người một nhà vất vả lắm mới có thể đoàn tụ, tổng không thể để xảy ra rắc rối.

Ông quay sang nhìn con trai, con dâu, chậm rãi lên tiếng:

- Văn Ba, Ngọc Bình, chuyện đều đã qua rồi. Các con cũng đừng áy náy nữa. Bây giờ sức khỏe của ba cũng không tệ. Tiểu Nguyên cũng không thua kém gì. Chuyện trước kia đừng nhắc lại nữa nhé.

Bây giờ, quan trọng nhat chính là người mot nha chung ta đều đa đoan tụ. Sau này ... sau này sẽ không tách ra nữa. Ba chỉ hy vọng có thể bình an mãi mãi.

Vâng, ba, ba hãy yên tâm. Bây giờ hết thảy đã ổn định, sẽ không còn vấn đề gì nữa. Hàng năm, chúng ta nhất định sẽ ở cùng với nhau.

Giang Văn Ba vội vàng gật đầu nói.

Giang Nguyệt Minh bên cạnh không ngừng xen vào:

- Ông nội, ông yên tâm đi. Chuyện trong nhà cứ giao cho con và anh. Có con và anh ở đây, ông cứ yên tâm dưỡng lão. Hai anh em tụi con nhất định sẽ làm mọi thứ thật tốt, không thua kém lão nhân gia ông đâu.

- Được, được, vậy thì tốt, vậy thì tốt.

Giang lão vui mừng nhìn cháu trai của mình, liên tục gật đầu, nói:

- Sau này hai anh em các con nhất định phải làm cho gia đình của chúng ta thật tốt. Nếu một ngày ông ra đi, cũng có thể an tâm mà nhắm mắt.

- Ba, ba nói cái gì vậy? Ba tốt như vậy, nhất định sẽ không có vấn đề gì. Ít nhất sẽ sống được thêm hai ba chục năm nữa.

Đúng, ông nội, sức khỏe của ông rất tốt, hơn nữa còn có Tiểu Nguyên và Nguyệt Minh ở đây, nhất định sẽ bồi bổ sức khỏe cho ông thật tốt, để ông có thể hưởng phúc.

Tuyên Tử Nguyệt mỉm cười xen vào.

- Ù, ừ.

Nghe con trai, cháu trai, còn có cháu dâu lên tiếng, nụ cười trên gương mặt Giang lão còn nồng đậm thêm vài phần. Khi nghe tiếng pháo bên ngoài vang lên, sắc mặt của ông biến đổi, nhìn đồng hồ đeo tay, liền kêu lên:

- Ôi, 12h đêm rồi, mau đi đốt pháo đi.

Vâng, vâng.

Nghe xong, Giang Văn Ba vội vàng đứng dậy, sau đó lao ra ngoài cửa. Không bao lâu sau, ngoài cửa vang lên tiếng đùng đùng của pháo.

Theo sát phía sau, chung quanh từng tiếng pháo nổ vang lên.

Một năm cứ như vậy mà qua đi.

Sáng mùng một, tiếng chim bắt đầu vang lên ngoài cửa. Giang Nguyên tỉnh lại, mắt nhìn trần nhà quen thuộc, lại nhìn tấm chăn vẫn còn mùi quen thuộc của mình, Giang Nguyên trợn tròn mắt, trong đầu nhớ lại thời điểm khi hắn tỉnh lại trong căn phòng này.

Hết thảy đều rất kỳ lạ. Năm đó, khi hắn vừa trở về nhà, không nghĩ đến cuộc sống của hắn lại đầy màu sắc đến như vậy, cũng càng không nghĩ đến, cha mẹ của hắn còn chưa chết, hơn nữa còn mang về cho hắn một đứa em trai.

Sáng mùng một, dường như tất cả mọi người đều không có ngủ nướng. Ngay cả Tiểu Bảo cũng dậy thật sớm, dưới sự dẫn dắt của Tuyên Tử Nguyệt, ở trong sân nhỏ chạy tới chạy lui.

Giang lão ngồi trong gian nhà, nhìn Phan Hiểu Hiểu đuổi theo sau lưng Tiểu Bảo, thần thái trong mắt vô cùng sáng láng.

Hiểu Hiểu, Tieu Bao nhỏ nhu vay, Giang Nguyen đa tạo can cơ cho nó rồi sao?

Nhìn một hồi, Giang lão vuốt râu hỏi.

- Vâng, ông nội. Mấy tháng trước, Giang Nguyên đã dùng những dược liệu tốt nhất trong nội viện tẩy tủy gì đó cho Tiểu Bảo. Nghe nói dược tài đó không có mấy ai có thể dùng nổi. Sau đó, cơ thể Tiểu Bảo càng lúc càng rắn chắc. Có chạy như thế nào cũng không mệt. Con sắp không chạy lại nó rồi.

Phan Hiểu Hiểu vừa chạy vừa thở hồng hộc.

-Ô.

Giang lão bừng tỉnh gật đầu. Sau cuộc trò chuyện ngày hôm qua, bây giờ ông đã biết cháu trai lớn của ông đã xảy ra chuyện gì bên ngoài.

Ông tất nhiên biết Thiên Y Viện là gì. Mặc dù mấy chục năm qua chưa từng tiếp xúc, nhưng hẳn biết được cái nơi mà con trai và con dâu của ông đã từng ở qua, chỉ là không nghĩ đến cháu trai bảo bối của ông lại ngồi ở vị trí cao tại cái nơi thần kỳ như vậy.

So với vị trí này, chỉ sợ danh tiếng mà Giang Nguyên lăn lộn được ngoài đời cũng không bằng.

Lúc này, vợ chồng Giang Văn Ba cũng từ trong nhà bước ra, đứng bên cạnh Giang lão, nhìn Phan Hiểu Hiểu đuổi theo Tiểu Bảo, ánh mắt tràn đầy vui sướng.

Hai người nhìn nhau, rồi lại nhìn Tuyên Tử Nguyệt đang thu dọn nhà bếp, Giang phu nhân liền tiến lên, đưa tay kéo Tuyên Tử Nguyệt đến bên cạnh, hỏi:

Tử Nguyệt, con định khi nào sinh cho Giang Nguyên một đứa như vậy?

Nghe Giang phu nhân nói, sắc mặt Tuyên Tử Nguyệt hơi đỏ lên. Nếu là người khác, cô chắc chắn sẽ không để ý. Nhưng người hỏi lại là mẹ chồng, Tuyên Tử Nguyệt liền thấp giọng nói:

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!