Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

 

 Lâm Hiên tùy ý gật đầu: “Được, nàng tới trước.” 

 Đông Hoàng Tử U mỉm cười, nghĩ thầm tên này vẫn rất có phong độ. 

 Nàng thản nhiên nhìn lướt qua toàn trường, nói: “Vậy trẫm nói trước một câu, lâu cao nhất tự vân trung yến!” 

 Rào! 

 Vừa nói ra một câu này, trong đại điện vang lên tiếng thán phục trước nay chưa từng có. 

 “Lấy lầu cao so sánh trường thọ, lấy mây trung yến chi cao lớn mờ mịt để hình dung thọ nguyên chi cao xa không thể cân nhắc, tác phẩm của bệ hạ thật sự là đại khí bàng bạc, ý vị thâm trường, đủ thấy công lực đỉnh cao!” 

 “Đúng vậy, một câu ngắn ngủn đã có ý cảnh cao lớn sâu xa như thế, thật sự là tác phẩm của thiên nhân!” 

 “Bội phục bội phục! Bệ hạ văn thao võ lược, danh xứng với thực!” 

 … 

 Nhận sự tán thưởng của mọi người, mắt phượng của Đông Hoàng Tử U thanh đạm, không màng hơn thua, ngược lại mang theo sự chờ mong nhìn về phía Lâm Hiên. 

 Nàng rất muốn nhìn xem Lâm Hiên sẽ tiếp câu này như thế nào. 

 Lúc này mọi người cũng đều tập trung ánh mắt ở trên người Lâm Hiên, có chút chờ mong chờ câu thơ của hắn. 

 Lâm Hiên mỉm cười, nói: “Nhân lão y nhiên hải trung tiêu!” 

 Sau khi hắn nói ra câu này, không chỉ mọi người, mà ngay cả Đông Hoàng Tử U cũng hơi lộ ra vẻ kinh ngạc. 

 0 

 “Hay cho một câu ‘Nhân lão y nhiên hải trung tiêu’, một câu này của Đế phu lấy núi đá ngầm kiên cố trong biển, để hình dung thọ nguyên lâu đời khó có thể lay động, là sự so sánh, ẩn dụ đầy triết lý và chiều sâu!” 

 “Đúng vậy, một câu kia của Nữ Đế bệ hạ khí thế hào hùng, rất phong thái mạnh như thác đổ. Mà một câu này của Đế phu lại là đại đạo chí chân, lấy núi đến đá ngầm trong biển để miêu tả nhân sinh lâu đời sau khi trải qua tang thương sóng gió, thật sự đầy hiểu biết chính xác, ý cảnh phi phàm!” 

 “Nữ Đế bệ hạ cùng Đế phu một người suy nghĩ từ ý lớn, một người nhìn thấy chân thương trong đời thường, thật sự là trời tác hợp, kín kẽ, làm người nghe động lòng, động tâm, như lắng nghe thiên thư!” 

 … 

 Trong đại điện, phàm là người quen thuộc với văn đạo, đều không nhịn được giơ ngón tay cái lên với Lâm Hiên. 

 Bọn họ nghĩ thầm Lâm Hiên không hổ là một văn thánh, tiện tay làm là có phong thái của mọi người. 

 Tiếp theo, mọi người hợp lời chúc thọ của Lâm Hiên và Đông Hoàng Tử U lại để cảm ngộ. 

 Phát hiện lời chúc thọ của hai người hài hòa thống nhất như thế, lại càng không nhịn được tán thưởng phu thê bọn họ hài hòa, như long phượng hòa minh. 

 Thấy mọi người tôn sùng Lâm Hiên như thế, Đông Hoàng Tử U cũng yên lặng gật đầu. 

 Đôi mắt phượng sáng ngời, xinh đẹp như ánh nắng ấm áp của tháng ba. 

 Nàng nhẹ nhàng liếc Lâm Hiên một cái, thầm nghĩ tuy Lâm Hiên dùng từ mộc mạc, nhưng ẩn chứa chí lý. 

 Lúc này náo nhiệt mà chật chội, còn có thể có tác phẩm xuất sắc này, thật sự là khó có được. 

 Không thể không nói, tài năng của hắn quả thật nhanh nhẹn. 

 Có thể là do tính cách ngang ngược của hắn, mới có thể phát huy sự xuất sắc mỗi khi đối mặt với tình huống này. 

 Trong lòng Đông Hoàng Tử U đánh giá Lâm Hiên như thế. 

 Nghe thấy mọi người bàn tán hai người bọn họ là long phượng hòa minh, Đông Hoàng Tử U không nhịn được mà nghĩ đến, cường thế của nàng và Lâm Hiên ngang ngạnh 

 Thật đúng là có chút bổ sung ý tứ cho nhau. 

 Nhan Kim Vĩnh bưng chén rượu đứng dậy nói: “Đa tạ bệ Bệ hạ và Đế phu ban lời, vi thần thật sự là vô cùng vui vẻ!” 

 “Vi thần kính Bệ hạ và Đế phu, chúc hai vị phu thê tình thâm, vĩnh sinh hạnh phúc!” 

 Hắn vừa hô như vậy, toàn trường đều bưng chén rượu lên. 

 “Đồng chúc Bệ hạ và Đế phu phu thê tình thâm, vĩnh sinh hạnh phúc!” 

 Đông Hoàng Tử U mỉm cười, nâng chén trà lên, nhìn thấy trong tay Lâm Hiên tràn đầy một chén rượu trắng, nghĩ thầm loại tính cách ngang ngạnh này của Lâm Hiên chắc chắn là thích uống nhiều rượu. 

 Vì thế nàng khua tay ngọc, biến ra một Thiên giai thượng phẩm Tỉnh Tửu Linh Đan phóng tới trước mặt hắn. 

 “Ăn đan này vào, ngàn chén không say!” 

 Lâm Hiên cười, vừa muốn nói cho Đông Hoàng Tử U tửu lượng của mình rất tốt, mấy chén rượu này căn bản không cần lo lắng, tiểu bảo bối Tuyền Hi đã nhặt linh đan lên đặt vào trong chén của Lâm Hiên. 

 Vẻ mặt Tuyền Hi ân cần nói: “Phụ thân, người không sợ uống rượu, sau khi ăn linh đan, người lại càng không sợ uống rượu!” 

 Tuyền Châu, Tuyền Hàm và Tuyền Ấu nghe vậy, đều gật đầu: “Ừm ừm ừm, Tuyền Hi, tỷ nói rất có đạo lý!” 

 Lâm Hiên bị lời nói ngây thơ mà thuần phác của các tiểu nha đầu chọc cho cười to, gật đầu nói: “Tốt lắm, phụ thân nghe các con!” 

 Nói xong ngửa đầu uống một hơi cạn sạch rượu trong ly. 

 “Đế phu độ lượng!” 

 Mọi người tán thưởng rất nhiều, lại không khỏi cảm thán. 

 Đế phu đã lớn mạnh như thế, Nữ Đế bệ hạ lại vẫn thân thiết lấy ra Tỉnh Tửu Linh Đan, đủ để thấy được Nữ Đế rất quan tâm Đế phu. 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!