Mắt Thanh Loan lóa lên vẻ điên cuồng và ghen tị.
Tại sao chứ?
Tại sao Diệp Ân Tuấn lại đối xử tốt với con nhỏ bò giường kia như thế?
Thậm chí còn vì cô ấy mà quát cô!
Ngoại trừ việc sinh cho anh hai đứa nhỏ ra, người phụ nữ kia còn cống hiến cái gì chứ? Có ích lợi gì chứ?
Trong lòng Thanh Loan sôi trào, những đối mặt với sự sống chết của Diệp Ân Tuấn, cô vẫn nhượng bộ.
Diệp Ân Tuấn chạy ra khỏi cung điện của Thanh Loan, dựa theo con đường trong trí nhớ mà quay về cửa âm dương, nhưng nơi này đã không có tung tích của Thẩm Hạ Lan và Mặc Vân Thanh nữa rồi.
Anh mở máy định vị trên cổ tay lên, nhưng trên đây không có cái gì cả, nói cách khác công tắc trên vòng tay của Thẩm Hạ Lan đã bị đóng lại.
Là ai?
Là Thẩm Hạ Lan hay là người khác?
Diệp Ân Tuấn không biết, trong lòng cực kỳ sốt ruột.
Đúng lúc này, Phương Nguyên gọi điện thoại đến.
“Anh họ, Hạ Lan ở chỗ của anh sao?”
Diệp Ân Tuấn nhanh chóng nghe máy, hơn nữa lời đầu tiên đã hỏi thăm tung tích của Thẩm Hạ Lan.
Giọng của Phương Nguyên có hơi lạnh lùng.
“Diệp Ân Tuấn, có phải anh cảm thấy anh trâu bò lắm đúng không? Không ngờ còn dám dẫn theo Hạ Lan đến bên này? Tới rồi thì cũng thôi, anh còn dám để cô ấy ở cửa âm dương một mình, anh có biết nếu như bị người của đội tuần tra phát hiện, hậu quả của Hạ Lan sẽ như thế nào không? Nếu anh không thể bảo vệ được sự an toàn của cô ấy thì cũng đừng kéo cô ấy vào vòng xoáy chính trị. Hay là thật ra anh rất ghét cô ấy, định lợi dụng đấu tranh chính trị bên này để xử lý cô ấy, sau đó anh có thể cưới người khác hả?”
“Không phải. Bỏ Hạ Lan ở lại một mình là lỗi của tôi, anh họ anh muốn nói cái gì cũng được, bây giờ làm ơn nói cho tôi biết Hạ Lan đang ở đây?”
Thái độ của Diệp Ân Tuấn có chút khiêm tốn.
Phương Nguyên lại hừ lạnh nói: “Tôi không biết, anh tự đi mà tìm.”
Nói xong Phương Nguyên lập tức cúp máy.
Trong lòng anh vẫn còn chút oán hận Diệp Ân Tuấn.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!