Thẩm Hạ Lan hoảng hốt kêu lên một tiếng, đã bị Diệp Ân Tuấn ôm lấy cái eo thon, ngồi ở trên đùi của anh.
Tư thế mập mờ như thế làm cho sắc mặt của Thẩm Hạ Lan ửng hồng.
“Anh làm cái gì vậy, buông em ra, coi chừng chạm phải miệng vết thương của anh.”
“Anh không buông.”
Diệp Ân Tuấn giống như là một tên vô liêm sỉ ôm Thẩm Hạ Lan thật chặt: “Căn bệnh này của anh, tìm bác sĩ cũng vô dụng thôi.”
“Dù sao thì cũng phải giải quyết chứ, anh cũng không biết lúc nãy em bị anh hù chết. Hoàng kim Cổ trong cơ thể của anh chính là một quả bom không hẹn giờ, ai mà biết lúc nào nó lại nổ, hay là cứ lấy ra đi, sẽ cảm thấy an toàn hơn.”
Thẩm Hạ Lan nghĩ như vậy, làm sao mà Diệp Ân Tuấn không nghĩ như vậy được chứ?
Nhưng mà muốn trừ khử Hoàng kim Cổ, thật sự là chuyện này không có manh mối.
“Anh sẽ từ từ điều tra.”
“Em không chờ được nữa, Ân Tuấn.”
Thẩm Hạ Lan có hơi lạc giọng, không khỏi làm Diệp Ân Tuấn sững sờ.
“Em định làm gì?”
“Em dự định xử lý Vu Phong.”
Thẩm Hạ Lan nhìn thẳng vào mắt của Diệp Ân Tuấn, nhỏ giọng nói: “Mặc kệ là chúng ta hay là nhà họ Tiêu, nhà họ Hoắc, thậm chí là nhà họ Trạm, bây giờ bọn họ đều đang bị khống chế, bị ràng buộc. Em mặc kệ mạng lưới quan hệ ở phía sau mạnh tới cỡ nào, em chỉ cần biết là em không muốn bị Vu Phong nắm mũi dắt đi nữa, không giải quyết cậu ta, cho dù chúng ta đi du lịch hay là làm cái gì cũng phải bó tay bó chân. Con người này vốn dĩ muốn nhằm vào chúng ta, cho nên bắt giặc trước bắt vua, bắt được cậu ta rồi, chúng ta mới có thể thả lỏng một chút, anh cũng có thể yên tâm mà giải trừ Hoàng kim Cổ.”
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!