Nhà họ Đàm, Đàm Quốc Đống sau khi nghe xong tình báo mới nhất, cúp điện thoại, hưng phấn nói: “Ông nội, Giang Nghĩa xong rồi! Công chứng viên đã tuyên bố, trục xuất Giang Nghĩa ra khỏi thủ đô. Trận chiến này, kế hoạch lớn của chúng ta toàn thắng!”
Đàm Vĩnh Thắng nghe xong, khuôn mặt thường niên không có bất kỳ biểu lộ gì, cũng lộ ra nụ cười tươi lâu rồi không thấy.
Ông ta vừa vuốt râu vừa vô cùng vui mừng nói: “Được đấy, tên nhóc Kerry này có chút bản lĩnh.
Mặc dù đã sớm biết sẽ có kết quả như vậy, nhưng mà trước khi chuyện thật sự xảy ra, Đàm Vĩnh Thắng vẫn luôn không yên lòng, dù sao Giang Nghĩa cũng tạo ra rất nhiều kỳ tích.
Nhưng lần này thật sự khác rồi.
Giang Nghĩa thần kỳ kia, cuối cùng cũng đã mất đi ma lực của mình.
Đàm Vĩnh Thắng nói: “Giang Nghĩa à Giang Nghĩa, cậu vốn chỉ cần cúi đầu, an an ổn ổn, thành thành thật thật làm việc dưới bàn tay tôi, tôi cũng nể mặt phần huyết thống, nói không chừng có có thể kéo cậu một tay, đỡ một cái.
“Nhưng hết lần này đến lần khác lại lựa chọn đối nghịch với tôi.”
“Ha ha, lấy trứng chọi đá, không biết tự lượng sức. Cậu cho rằng sao mà nhà họ Đàm có thể được gọi là một trong ba gia tộc lớn ở thủ đô? Cậu cho là thanh danh nhà họ Đàm là tùy tùy tiện tiện dựng lên sao?”
“Muốn dùng sức một mình cậu đánh bại nhà họ Đàm, quả thật là người si nói mộng!”
Đàm Quốc Đống bước đến, đưa một ly rượu đỏ: “Ông nội, nào, chúng ta cạn ly, chúc mừng nhổ được cái gai trong mắt cái đinh trong thịt Giang Nghĩa này”
Đàm Vĩnh Thắng mỉm cười, nhận lấy, cụng ly với Đàm Quốc Đống.
Dường như, mọi thứ thật sự cũng đã trở thành kết cục.
Lúc này, trong phòng họp đầu não khoa học kỹ thuật Liêu Duẫn, Liêu Nhất Phàm cùng mọi người điên cuồng chúc mừng, vô cùng vui vẻ.
Công chứng viên cũng nhìn về phía Giang Nghĩa hỏi; “Anh có bất kỳ nghi hoặc hay bất mãn gì với phán quyết của chúng tôi không? Đều có thể nói ra.
Mọi người đều thấy, đây chỉ là một câu hỏi thăm khách sáo bình thường.
Nhưng mà, không ai ngờ, câu hỏi thăm này thế mà lại thổi lên khúc nhạc dạo phản kích của Giang Nghĩa.
Phản công thật sự, đến rồi!
Chỉ thấy hai mắt Giang Nghĩa đột nhiên vô cùng tinh thần, giống như là một con sư tử mạnh mẽ tỉnh giấc, tư thế oai hùng.
Một ánh mắt, làm phòng họp ầm ĩ lập tức yên tĩnh lại.
Kerry đối diện trong lòng run lên một nhịp, thoáng có cảm giác không tốt, mỗi khi anh ta nhìn thấy ánh mắt này của Giang Nghĩa, đều sẽ xảy ra chuyện không vui. “Không thể chứ?”
Kerry không ngừng an ủi mình, chuyện cũng đã trình độ này, cho dù Đại La Kim Tiên đến đây cũng không thể xoay chuyển trời đất.
Giang Nghĩa không có khả năng lật ngược ván cờ.
Kerry có tự tin tuyệt đối.
Chỉ nghe Giang Nghĩa nói: “Hai vị công chứng viên, tôi có một điểm không đồng ý.”
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!