Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Trùm Phản Diện Toàn Vũ Trụ - Vương Hạo (FULL)

…  

             – Tuổi trẻ thật tốt.  

             Thu Lôi không nhịn được thở dài, hắn cảm thấy thời gian năm năm của mình lại  

             trôi qua uổng phí như vậy.  

             Bách Biến trợn mắt há hốc mồm, hắn cũng chỉ trở về truyền tin, nhưng kết quả  

             trong thời gian ngắn như vậy Vương Hạo lại có thể tán được cô nương Hồ tộc  

             người ta, tốc độ này đúng là không ai sánh kịp rồi.  

             Tội nghiệp cho hắn một cường giả Vũ Đế mà đến giờ vẫn còn là chó độc thân đây  

             này!  

             – Ngươi, ngươi…  

             Khi Vương Hạo thả Mộng Kỳ ra, mặt tiểu hồ ly đỏ đến nỗi sắp nhỏ ra máu rồi.  

             Trong hốc mắt nàng đã ngấn lệ, cảm thấy tủi thân không chịu được.  

             Vương Hạo nhìn Mộng Kỳ đang e thẹn ở trong lòng mình cười hỏi:  

             – Kỹ thuật hôn của ta không tệ chứ?  

             Nghe vậy Mộng Kỳ cảm thấy cơ thể như nhũn ra, lúc nãy khi Vương Hạo hôn nàng  

             không ngờ còn vươn lưỡi ra, loại cảm giác khuấy đảo này khiến nàng không còn  

             chút sức lực phản kháng nào, toàn thân như nhũn ra, nóng lên.  

             Vương Hạo cảm nhận được thân thể tiểu hồ ly như đang nhũn ra, hắn lại chuẩn bị  

             nhân cơ hội này đánh chiếm thành trì đoạt đất đai.  

             – Khụ, khụ…  

             Bỗng nhiên có tiếng ho vang lên.  

             Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đám người Thu Lôi đang đứng cách đó  

             không xa, mang theo dáng vẻ không thể nhìn nổi.  

             – Đám người này tới thật sự không đúng lúc.  

             Vương Hạo lầm bầm một câu.  

             Mộng Kỳ phục hồi lại tinh thần, đợi sau khi nhìn thấy những nhân loại Thu Lôi  

             này, nàng nhíu mày:  

             – Ngươi là nhân loại?  

             Vương Hạo liếc nhìn Mộng Kỳ:  

             – Không phải nàng đã đoán được ta không phải là Ngưu Đầu nhân từ lâu rồi sao?  

             Mộng Kỳ đẩy Vương Hạo ra, vẻ mặt đề phòng:  

             – Ngươi lừa ta ra khỏi Thú Vương thành, rốt cuộc là muốn làm gì?  

             – Muốn hoàn toàn chiếm đoạt nàng từ trong ra ngoài.  

             Vẻ mặt Vương Hạo nghiêm túc nhìn Mộng Kỳ, hoàn toàn không giấu diếm ý nghĩ tà  

             ác của mình.  

             – Ngươi…  

             Trong nháy mắt Mộng Kỳ trở nên hoảng loạn, cảm thấy thẹn thùng không chịu nổi,  

             dường như cơ thể của mình cũng càng lúc càng nóng.  

             Từ trước đến nay nàng chưa từng nghĩ qua, sẽ có một người bày tỏ yêu đương với  

             nàng một cách trắng trợn không hề che giấu như vậy, hơn nữa ánh mắt cực kỳ  

             công kích kia khiến nàng từ đầu đến cuối luôn có cảm giác cừu nhỏ gặp sói xám,  

             bất cứ lúc nào cũng sẽ bị ăn tươi nuốt sống.  

             Ba nam sinh Lăng Tiêu, Tiền Vạn Dương, Trần Diệu Tam nhìn thấy cảnh tượng này,  

             trong đầu không tự chủ nhớ tới trên buổi tiệc lúc đó Vương Hạo đã nói tới ảo  

             diệu cuối cùng của việc tán gái đó chính là không biết xấu hổ, không xấu hổ và  

             không biết xấu hổ  

             Ban đầu bọn họ cảm thấy nghi ngờ, liệu đây có phải là ảo diểu cuối cùng hay  

             không, nhưng sau khi thấy Vương Hạo thi triển vài lần, bọn họ đột nhiên phát  

             hiện điều này tuyệt đối là ảo diệu cuối cùng.  

             Bất kể là vô sỉ đến mức nói mình thích ăn bám, để cho nữ nhân cảm thấy Vương  

             Hạo ỷ lại vào mình.  

             Hay là lưu manh đến nỗi cưỡng hôn nữ sinh còn vươn lưỡi ra khiến cho gương mặt  

             của nữ nhân xấu hổ thẹn thùng, tim đập rộn lên.  

             Điều này lại cần lúc cương lúc nhu, người chú ý tới thể diện, tuyệt đối sẽ  

             không làm được.  

             Mà cô nương trong sạch người ta làm sao có thể nhìn thấy qua được loại cục  

             diện như vậy, cho nên trong lúc nhất thời không phản ứng kịp đã để cho tên lưu  

             manh thối tha này nhân cơ hội lợi dụng, chiếm tiện nghi.  

             Cuối cùng, hắn dựa vào trình độ dây dưa đánh chết không buông, cực kỳ không  

             cần mặt mũi kia, khiến cô nương có rụt rè mấy đi nữa cũng sẽ bị hắn hạ gục.  

             Đương nhiên điều kiện tiên quyết là phải hiểu rõ cô nương này là người như thế  

             nào, phải biết lúc nào thì nên nhu lúc nào thì nên cương, nếu không kết quả  

             chắc chắn sẽ bị xem thành tên lưu manh, bị đánh cho tơi bời.  

             – Khụ, khụ… Vương Hạo, chúng ta có thể nói chuyện chính trước không?  

             Thu Lôi thật sự không thể xem tiếp được nữa. Lẽ nào tiểu tử này không biết ở  

             trước mặt một nam nhân vừa ra tù khoe ân ái như vậy là một chuyện tội ác đầy  

             trời hay sao?  

             – Đợi ta và bọn họ bàn xong chuyện, ta sẽ thẳng thắn bày tỏ mọi thứ với nàng.  

             Vương Hạo thâm tình nhìn Mộng Kỳ, bày ra dáng vẻ trong mắt ta chỉ có nàng.  

             Mộng Kỳ bị ánh mắt này nhìn chăm chú khiến cho cả người nàng giống như bị hòa  

             tan, toàn thân nhũn ra, có một loại cảm giác sắp rơi vào đó không cách nào tự  

             thoát được.  

             – Hắn tên là Vương Hạo sao?  

             Mộng Kỳ nhìn theo bóng lưng của Vương Hạo trong lòng vô cùng rầu rĩ, nhân loại  

             và bán thú nhân có mối thù không thể xóa bỏ, nhưng cảm giác do Vương Hạo mang  

             đến cho nàng lại khiến nàng vô cùng mê mẩn.  

             Đồng thời nàng cũng chưa bao giờ nghĩ qua lại có người bày tỏ yêu đương với  

             nàng đột ngột, mãnh liệt, giống sóng lớn cuộn trào như vậy.  

             – Vương Hạo, Vũ Vương của liên bang Diệu Thiên kia có khai ra phi thuyền vũ  

             trụ của hắn ở đâu không?  

             Thu Lôi hỏi.  

             – Cái này ta cũng không biết, ta nghĩ hiện tại hắn không cách nào trả lời các  

             ngươi được đâu.  

             Vương Hạo nhún vai, sau khi hắn sử dụng cực hình đối với nam tử gầy gò kia, vì  

             để nhìn thấy việc trả lại gấp mười lần nên hắn đã thả người đi rồi.  

             – Không cách nào trả lời, ngươi đã giết hắn rồi soa?  

             Mọi người kinh ngạc kêu lên.  

             Vương Hạo lắc đầu, vẻ mặt vô tội nói:  

             – Các ngươi cũng biết, con người của ta từ trước tới nay luôn lấy đức báo oán,  

             tâm tư lại lương thiện làm sao giết hắn được? Thế nên ta đã thả hắn đi rồi.  

             – Thả đi rồi!  

             Mọi người kinh ngạc kêu lên một tiếng, tất cả đều cảm thấy sững sờ, lần này  

             bọn họ hoàn toàn không hiểu nổi.  

             Loại người như Vương Hạo còn có thiện tâm, còn lấy đức báo oán được sao?  

             Lúc hắn cho nổ nhà tù hành tinh, sao hắn không suy nghĩ đến hậu quả đi? Hắn có  

             biết bao nhiêu người sẽ vì chuyện này mà mất đi cái mạng nhỏ hay không?  

             Hiện tại có một người muốn giết Vương Hạo nhưng không ngờ hắn lại thả người  

             đi, lời này nói ra, dù thế nào cũng không khiến cho người khác tin nổi?  

             Vương Hạo bất đắc dĩ thở dài nói:  

             – Hắn nói Lý Vân Dương bị bọn chúng bắt đi, nếu ta dám ra tay với hắn vậy thì  

             Lý Vân Dương nhất định sẽ trả lại gấp mười lần, mà ta suy nghĩ thấy, nếu Lý  

             Vân Dương xảy ra chuyện gì thì công ty Thiên Hỏa nhất định sẽ gặp phiền toái  

             lớn, vì vậy thân làm nhị đương gia của công ty Thiên Hỏa ta cũng chỉ có thể  

             thả hắn ra.  

             Thu Lôi cho Vương Hạo một ánh mắt cảm kích, người tốt à!  

             Lúc này mới lên làm cổ đông của công ty Thiên Hỏa lập tức đã bắt đầu suy nghĩ  

             cho công ty.  

             Nhạc Huyên dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Vương Hạo, lấy sự hiểu biết của nàng đối  

             với Vương Hạo, người ta không trêu chọc hắn hắn cũng tiến lên khiêu khích  

             người ta, mà hiện tại một người muốn giết hắn, hắn lại lại người ta thả đi?  

             Chuyện này có tính khoa học không?  

             – Ngươi sẽ không làm chuyện gì khác chứ?  

             Nhạc Huyên tò mò hỏi.  

             Vương Hạo lắc đầu:  

             – Ta không có làm chuyện khác, hơn nữa vì để cho Lý Vân Dương ở bên đó không  

             chịu oan ức, ta còn cố ý chiêu đãi tốt với vị Vũ Vương của Liên Bang Thiên  

             Diệu này.  

             – Chiêu đãi tốt như thế nào?  

             Tuyết Thiên Cầm không nhịn được hỏi.  

             Vương Hạo nghiêm túc nói:  

             – Vì thể hiện ra hết tình hữu nghị của chủ nhà, ta đã đưa dịch vụ tốt nhất của  

             cửa hàng Chí Tôn ra tiếp đãi hắn, năm hổ cùng lên, bảo đảm cho hắn được hài  

             lòng.  

             – Phì…  

             Hắn vừa nói dứt lời, trong nháy mắt mọi người đều phun ra. Thế mà gọi là chiêu  

             đãi tốt à? Đây rõ ràng chính là cực hình có được hay không?  

             Còn hài lòng? Hài lòng em gái ngươi đấy!  

             Có nam nhân nào sẽ hài lòng với loại phục vụ như vậy chứ?  

             Ngươi thuần túy là muốn nhìn thấy Lý Vân Dưởng bị trả lại gấp mười lần mà.  

             Thu Lôi ngây người ra tại chỗ, hắn thật sự rất muốn lớn tiếng nói với Vương  

             Hạo một câu, đại ca, Thu gia chúng ta không thù không oán với ngươi, ngươi cần  

             gì phải tuyệt tình như vậy chứ? Đây là ép buộc Quân bộ tới nhà hỏi thăm sao?  

             Đồng thời, Thu Lôi cũng cảm thấy đợi tới khi mình trở về Liên Bang Tinh Tế,  

             phiền phức mới thật sự bắt đầu, ít nhất có kẻ tạo ra phiền phức này ở đây, thế  

             đạo này cũng không cần nghĩ tới nữa.  

             – Vậy tiếp theo ngươi dự định làm gì?  

             Nhạc Huyên hít sâu một hơi, đổi chủ đề hỏi hắn.  

             – Gây ra đại chiến giữa Hổ tộc và Sư tộc?  

             Vương Hạo khẽ cười nói.  

             – Gây ra đại chiến giữa Hổ tộc và Sư tộc làm gì?  

             Vẻ mặt mọi người nghi ngờ, bọn họ nghĩ không ra hai Vương tộc này khai chiến  

             thì có ý nghĩa gì?  

             Vương Hạo quay đầu lại thâm tình nhìn Mộng Kỳ:  

             – Hổ tộc, Sư tộc đều khi dễ Hồ tộc vì vậy ta muốn để cho người đời biết, cái  

             gì gọi là xông qua cửa, nổi giận vì hồng nhan.  

             Nghe thấy những lời này, nhịp tim của Mộng Kỳ lại một lần nữa tăng tốc, xông  

             qua cửa nổi giận vì hồng nhan sao?  

             Lẽ nào hắn làm tất cả mọi thứ đều là vì mình? Cho dù có đối mặt với Hổ tộc, Sư  

             tộc hắn cũng bằng lòng vì mình mà chiến đấu hay sao?  

             Vào giờ phút này, Mộng Kỳ phát hiện mình đã hoàn toàn rơi vào tay giặc, nàng  

             phát hiện nam nhân hư hỏng này quả thật là khắc tinh trong cuộc đời mình, từng  

             câu từng chữ liên tiếp đánh động trái tim nàng.  

             Ba người Nhạc Huyên, Hạ Vi Vi, Tuyết Thiên Cầm lộ ra biểu tình ghét bỏ, nếu  

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!