Đôi môi mỏng mím chặt, hắn chăm chú nhìn gương mặt trắng bệch của Văn Hinh, đột nhiên xoay người rời đi.
“Ưmh!” Đúng lúc ấy, Văn Hinh đang hôn mê rốt cuộc cũng tỉnh lại, cô mở mắt, thứ mà cô thấy đầu tiên chính là bóng lưng Du Thần Ích đang định rời đi.
“ Chờ một chút!” Cô vội vã lên tiếng gọi hắn, sau đó cố hết sức ngồi dậy.
Nghe thấy thanh âm yếu ớt của cô, Du Thần Ích l.ập tức dừng bước, xoay người lại thấy Văn Hinh đang cố gắng chống than thể mình muốn ngồi dậy, sắc mặt hắn trầm xuống, lạnh lùng nói: “ Tốt nhất là cô đừng có động, có chuyện gì cứ ngồi nói là được rồi.” Người phụ nữ này, thật đúng là không để cho người khác yên lòng. Nghĩ lại, kể từ hắn và cô quen nhau tới nay, thời gian cô nằm viện hơi nhiều thì phải, cứ một thời gian cô lại phải vào nằm viện.
Nghe vậy, quả nhiên Văn Hinh dừng động tác, nhưng nhìn gương mặt lạnh lùng của Du Thần Ích thì sắc mặt cô cũng thay đổi, như đang giận dỗi vậy, cô lại nhấc người , muốn ngồi dậy.
Du Thần Ích thấy thế, lập tức nổi giận: “ Tôi bảo cô không được động cô không nghe thấy à?” Nói xong hắn đi tới bên giường Văn Hinh, dùng sức kéo cô nằm xuống.
“ Đứa bé của tôi thế nào?” Văn Hinh bị buộc nằm xuống, nên không nhìn rõ vẻ mặt giận dữ của Du Thần Ích, cô chỉ quan tâm tới vấn đề mình hỏi .