Hải Loa lắc đầu đáp: "Không biết."
Minh Thế Nhân dè dặt nói: "Sư phụ ... Hải Loa là đang nói, có người tu hành ra toà kim liên màu đỏ? Chuyện này ... là giả đúng không?"
Đoan Mộc Sinh gật đầu nói: "Chưa từng thấy ai tu luyện kim liên màu đỏ cả ... "
Nhưng nghĩ lại bọn họ cũng đã từng nhìn thấy toà kim liên của sư phụ có màu xanh lam, bèn hỏi:
“Có phải là do một loại bí thuật nào đó dẫn tới dị biến?"
Nguyên khí của tu hành giả thông thường khi ngưng kết thành cương sẽ có màu vàng kim. Ma thiền có màu đen, trị liệu là màu xanh lục, tầng bình chướng hấp thu năng lượng là màu xanh lam.
Nhưng màu đỏ thì ... lần đầu tiên nghe thấy.
Lục Châu không trả lời câu hỏi của bọn họ mà nghĩ tới quyển điển tịch và cỗ quan tài kia.
Nếu chỉ dựa vào lời nói của một tiểu cô nương thì có khả năng nàng nói dối, cũng có thể là nàng nằm mơ thấy. Nhưng bây giờ có vật chứng đầy đủ, chuyện này hẳn là sự thật.
Lục Châu lại nghĩ tới những lời cầu nguyện ghi trong quyển điển tịch: "Nguyện mãi luôn như thế", "Nguyện thế gian không có cửu diệp, nguyện thế gian không có thập diệp ... "
Những lời này có ý gì?
Trầm tư một lát, Lục Châu lại nhìn sang Hải Loa. "Còn nhớ ra chuyện gì khác không?”
“Không nhớ rõ." Hải Loa bất đắc dĩ lắc đầu.
“Chẳng lẽ là mất trí nhớ?" Lục Châu suy đoán.
Luc nay, Minh The Nhan đột nhien khom nguoi noi: "Su phu, đo nhi lại cảm thấy Hải Loa không giống như người bị mất trí nhớ.”
“Ò?"
“Người bị mất trí nhớ, ký ức bị lãng quên hoặc bị phong ấn, khi nhớ lại sẽ có những phản ứng đặc thù ở vùng não bộ. Nhưng Hải Loa thì lại không như thế." Minh Thế Nhân nói. "Đồ nhi cho rằng trạng thái của nàng là chưa thức tỉnh."
"Sao ngươi lại nghĩ như vậy?" Lục Châu cũng đã từng nghĩ tới nhưng lại chưa thể xác nhận.
“Có một số người trời sinh đã am hiểu một loại kỹ năng nào đó, cũng có người trời sinh đã biết tu hành. Lấy ví dụ như Lục sư muội, nàng là Bạch Dân, trời sinh đã có thể tái tạo kỳ kinh bát mạch, dù khí hải bị huỷ vẫn có thể hồi phục lại như thường."
Minh Thế Nhân sờ cầm, tiếp tục nói: "Hải Loa có thể biết thổi sáo, nhớ ra được toà kim liên màu đỏ, nói rõ những ý thức này còn tồn tại trong đầu nàng."
Lục Châu gật đầu nói: “Ý của ngươi là nên để Hải Loa tiếp tục tu hành, tiến vào Ngưng Thức cảnh để cường hoa ý thức.”
“Sư phụ anh minh! Ý thức được cường hoa, Hải Loa tất sẽ nhớ ra được những ký ức mơ hồ kia!" Minh Thế Nhân đáp.
Tu hành giả từ Thối Thể cảnh đến Thông Huyền cảnh đều là rèn luyện thân thể, khi vào Ngưng Thức cảnh mới là rèn luyện ý thức.
Lời này của Minh Thế Nhân rất có đạo lý. Ít nhất hiện tại bọn họ có một phương pháp để xử lý việc này chứ không phải mờ mịt như trước đây.
Chỉ là ... Hải Loa hoàn toàn bỏ qua Thối Thể cảnh tiến vào Thông Huyền cảnh, kinh mạch nàng yếu ớt như vậy làm sao có thể tu luyện?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!