Chúng đệ tử Thiên Liễu Quan cũng khom người hành lễ. Lục Châu không để ý đến bọn họ mà lại nhìn về phía Ngu Thượng Nhung.
"Đại sư huynh của ngươi đâu?"
Ngu Thượng Nhung cúi đầu áy náy nói: "Đồ nhi không thể bảo hộ sư huynh chu toàn, nguyện nhận mọi trừng phạt của sư phụ."
Hạ Trường Thu thấy mọi người cứ lăng không đứng ngoài trời mãi cũng không tiện, bèn cao giọng nói:
"Chư vị, cố nhân gặp mặt, không bằng chúng ta vào trong đại điện ngồi xuống trò chuyện."
Lúc này Lục Châu mới nhìn về phía Hạ Trường Thu.
"Ngươi là Quán chủ Thiên Liễu Quan?"
“Đúng vậy."
"Ngươi đúng là có mắt nhìn người. Thanh niên tên Kỷ Phong Hành này là đệ tử Thiên Liễu Quan của ngươi?"
"Kỷ Phong Hành đúng là đệ tử Thiên Liễu Quan, khiến lão tiền bối chê cười rồi." Hạ Trường Thu cảm thấy hơi mất mặt. Nhìn đệ tử của người ta xem, rồi lại nhìn đệ tử Thiên Liễu Quan xem, quả thật là khác nhau một trời một vực.
Lục Châu đột nhiên quay đầu nói với Kỷ Phong Hành:
"Người thanh niên, lão phu thấy phẩm hạnh ngươi không t, người Ma Thiên Các coi trọng nhất chính là điểm này. Nếu ngươi muốn, lão phu có thể phá lệ nhận ngươi vào Ma Thiên Các, đồng hành với Phan Trọng và Chu Kỷ Phong.”
Kỷ Phong Hành: “ ... "
Hắn nhất thời ngây người, không biết nên trả lời như thế nào.
"Lão phu làm vậy ngươi có để ý không?" Lục Châu hỏi Hạ Trường Thu.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!