Hạ Trường Thu đột nhiên cao giọng nói: "Chúc huynh, khoan đã.”
Chúc Huyền nhìn về phía Hạ Trường Thu. "Hạ Trường Thu, ngươi cấu kết với người dị tộc, tội này ta còn chưa tính sổ với ngươi, giờ ngươi còn muốn ngăn cản ta?"
Hạ Trường Thu vội lắc đầu. "Đây nhất định là hiểu lầm, nếu có gì đắc tội ta nguyện thay hắn xin lỗi Chúc huynh.”
"Không cần." Chúc Huyền liếc mắt nhìn Vu Chính Hải. "Người này ta nhất định phải dẫn đi, ai dám ngăn trở?"
Vu Chính Hải vác Bích Ngọc Đao trên vai. "Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không."
Nói xong, Bích Ngọc Đao bắn ra đao cương càng lúc càng mãnh liệt, công kích như dời non lấp biển đánh up Tứ Phương Cơ khiến nó phải lượn vòng ra sau.
Chúc Huyền hừ lạnh một tiếng, lập tức gọi ra pháp thân hồng liên bát diệp rưỡi, nguyên khí phát tiết ra ngoài, toà pháp thân cao mười bốn trượng xuất hiện sừng sững giữa trời rồi lao thẳng về phía Vu Chính Hải.
Vu Chính Hải cũng gọi ra pháp thân kim liên, hai toà pháp thân đối mặt nhau, hồng quang và kim quang va chạm! Âm!
Chúc Huyền đánh ra chưởng ấn, Vu Chính Hải vung ra đao cương, Tứ Phương Cơ va chạm Bích Ngọc Đao tạo ra xung kích cực lớn. Hai người vượt qua một ngọn núi tiếp tục triền đấu.
"Không ngo vị bang hữu này lại có thể chiến đau với Chuc Huyền lâu như vậy." Hạ Trường Thu kinh hãi than thở.
Điền Bất Ky gật đầu: "Nhưng Chúc Huyền còn chưa xuất toàn lực."
Chúc Huyền cũng không ngờ một bát diệp lại có thể áp chế Tứ Phương Cơ, bàn tay khẽ nâng lên, Tứ Phương Cơ đỏ rực như một chiếc đèn lồng bay lên cao. Chúc Huyền bấm pháp quyết, Tứ Phương Cơ lập tức to lên gấp mấy lần như thái sơn áp đỉnh đè xuống Vu Chính Hải.
Vu Chính Hải thi triển đại thần thông na di nhưng Tứ Phương Cơ vẫn phi hành ngay trên đầu hắn. Chúc Huyền đẩy ra song chưởng, pháp thân mười bốn trượng thi triển lực lượng thao túng Tứ Phương Cơ.
Luc nay Vu Chính Hải đột nhien nem Bích Ngọc Đao ra rồi làm ra một hành động không ai ngờ tới: không lùi mà tiến, công kích mặt đáy của Tứ Phương Cơ.
Đại Huyền Thiên Chưởng!