“Chư Thiên Nguyên là huynh trưởng của ta, ta và hắn có chút hiểu lầm, không biết thất tiên sinh có thể giúp ta nói một lời?"
"Không cần đâu ... ta có một đề nghị cho ngươi."
"Mời thất tiên sinh nói."
“Rất đơn giản, trả lại vị trí Giáo chủ cho hắn, sau đó tự mình rời khỏi Cổ Thánh Giáo. Như vậy sẽ tốt cho cả ngươi và hắn."
Giải Khai không ngờ Tư Vô Nhai lại nói thẳng như vậy, bèn kinh ngạc hỏi: "Ma Thiên Các thật sự muốn nhúng tay vào chuyện của Cổ Thánh Giáo?"
"Không được nhúng tay à?" Tư Vô Nhai hỏi lại.
Chư Hồng Cộng là đệ tử Ma Thiên Các, cũng là truyền nhân của Cổ Thánh Giáo, vì cái gì Ma Thiên Các không được nhúng tay?
Cho dù Giải Khai đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn bị hỏi đến á khẩu không thể đáp lời. "Thất tiên sinh không hỏi nguyên do sao?"
"Vì sao lại phải hỏi?"
Ma Thiên Các giúp người của mình chẳng phải là chuyện đương nhiên?
Giải Khai thở dài một tiếng: "Ta quả nhiên đã nghĩ nhiều, còn tưởng rằng Ma Thiên Các sẽ xử trí theo lẽ công bằng, thôi vậy, cứ làm theo lời thất tiên sinh nói."
Nói xong hắn xoay người rời đi.
“Chờ một chút."
"Thất tiên sinh còn có gì muốn chỉ giáo?" Trong lòng Giải Khai phiền muộn nên đáp lời không mấy vui vẻ.
“Ma Thiên Các làm việc luôn phân chia ân oán rất rõ ràng, nếu ngươi không phục có thể đến dị nghị với bát sư đệ của ta." Tư Vô Nhai dừng lại một lát rồi nói. “Nhưng mà ta khuyên ngươi một câu. Nơi này là Ma Thiên Các, không phải Cổ Thánh Giáo, thu hồi sự ngạo mạn vô dụng của ngươi đi, nếu không phải gia sư đã có lệnh thì chỉ cần câu nói vừa rồi của ngươi cũng đủ để biến ngươi thành người chết rồi."
Nói xong, Tư Vô Nhai chắp tay sau lưng rời đi.
Giải Khai giật bắn mình, toàn thân co rút lại, khi ngẩng đầu lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi.
Hắn không còn dám nghĩ gì nhiều, vừa trở lại Bắc Các đã tìm người nhắn lời cho Chư Thiên Nguyên, nói hắn nguyện ý nhường lại vị trí Giáo chủ, đồng thời hắn sẽ rời khỏi Cổ Thánh Giáo vô điều kiện.
Chư Thiên Nguyên biết được tin tức này lập tức mừng ro đen không thể ngậm miệng lại.
"Giải Khai, ngươi cũng có ngày hôm nay! Ha ha ha ... " Chư Thiên Nguyên cười nói. “Đây chính là cảm giác ỷ thế hiếp người sao?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!