Đao cương dâng lên như thuỷ triều rồi trút xuống như thác va chạm với ba đạo kiếm cương. Phanh phanh phanh!
Song phương cùng lúc bay ngược ra sau. Ngu Thượng Nhung lui lại trăm mét. Vu Chính Hải lui lại mười mét.
Hai người đứng đối diện nhìn thẳng vào mắt nhau. Chiến đấu kết thúc.
Bốn phía lại trở nên yên tĩnh. Vẻ mặt Ngu Thượng Nhung thong dong nhưng trong mắt lại lộ ra tia kinh ngạc, khó lòng chấp nhận được kết quả trước mắt. Hắn lui về đến trăm mét, đối với một người thân kinh bách chiến như Ngu Thượng Nhung thì đây là một sự sỉ nhục.
Hắn nhìn về phía đại sư huynh. Thương hải tang điền, thời không luân chuyển. Nhật nguyệt đổi, non sông dời, duy chỉ có người là không thay đổi.
Vị đại sư huynh trước kia của hắn đã trở về.
Hai người nhìn nhau không biết qua bao lâu, Ngu Thượng Nhung mới mở miệng nói: "Ta thua."
Vu Chính Hải lắc đầu. "Không, đệ không có thua."
“Hả?"
"Bích Ngọc Đao đã là vũ khí hoang cấp, ta thắng đệ không oai." Vu Chính Hải thành thật nói.
"Thì ra là thế." Ngu Thượng Nhung bình tĩnh lại. "Hồng liên giới rộng rãi vô biên không kém gì kim liên giới của chúng ta. Vì sao đại sư huynh lại đến nơi này?"
“Sư phụ lệnh cho ta đến cứu viện đệ." Vu Chính Hải đáp.
Ngu Thượng Nhung lạnh nhạt mỉm cười: "Cả đời Kiếm Ma chiến đấu vô số, cần gì phải có người đến cứu viện."
"Trước khác nay khác. Nhị sư đệ, mệnh lệnh của sư phụ đệ dám không nghe?" Vu Chính Hải cố ý lấy Lục Châu ra doạ hắn.
Ngu Thượng Nhung thở dài lắc đầu. "Sư phụ tuy là cửu diệp nhưng làm việc cứ lo lắng không đâu."
Vu Chính Hải ngửa đầu cười ha hả. "Lời này đệ có giỏi thì đứng trước mặt sư phụ mà nói."
“Vậy thì không cần ... "
"Vỏ kiếm này trả lại đệ." Vu Chính Hải ném vỏ Trường Sinh Kiếm ra.
Trong lòng Ngu Thượng Nhung khẽ động, Trường Sinh Kiếm lập tức bay vào trong vỏ kiếm, tiếng ông ông cộng hưởng vang lên một lúc mới an tĩnh lại. Phù văn trên vỏ kiếm toa sáng rạng rỡ.
Vu Chính Hải nói: "Thất sư đệ dùng phù văn còn lại khắc vào vỏ kiếm. Nhờ có vỏ kiếm này, sau khi ta tiến vào không gian hắc ám, nó giúp ta định vị đệ, tìm đến hồng liên giới."
Trong lòng Ngu Thượng Nhung kinh ngạc nhưng ngoai mat vẫn điềm nhiên như không.
Vu Chính Hải tiếp tục kể lại: "Đây đúng là một trải nghiệm dài dằng dặc, vừa mạo hiểm vừa kích thích. Dù đã vượt qua biển đen mênh mông vô bờ, tránh thoát được hung thú trong nước đuổi giết, ta cũng không muốn quay lại không gian hắc ám đó một lần nữa. Quá vất vả, quá đáng sợ."
Vu Chính Hải dùng ngôn từ ngắn gọn mô tả lại quá trình tìm tới hồng liên giới. Ngụ ý chính là, cứu đệ không phải là việc đơn giản đâu nha!
Ngu Thượng Nhung hồi đáp: "Ta thì thấy vẫn chấp nhận được. Ta cũng lênh đênh trên biển đen, ngự kiếm phi hành suốt cả chặng đường không ngủ không nghỉ, vẫn nhẹ nhõm thoải mái."
Vu Chính Hải: “. .. "
Ngu Thượng Nhung lại nói tiếp: "Lúc trước khi đại sư huynh bị Lưu Thương hạ độc thủ, ta nhận lệnh sư phụ mang đại sư huynh đi về phía tây, vượt qua cuồng phong bão tuyết, vượt qua lạch trời, phi hành suốt nửa tháng, qua bao khu rừng rậm và Mai Cốt Chi Địa để tìm tới Lâu Lan, thủ hộ huynh bốn mươi chín ngày, giết đại vu Ba Tư Nhĩ. So sánh với chuyện này, chuyến đi đó càng vất vả và đáng sợ hơn.”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!