Lúc này Điền Bất Kỵ mới cẩn thận dò xét Ngu Thượng Nhung. Suy cho cùng ân oán giữa Phi Tinh Trai và Thiên Liễu Quan chẳng có liên quan gì đến vị cao nhân này cả. Cho dù Lỗ Tùng không chết thì quan hệ giữa hai bên cũng sẽ đi tới bước đường này.
Điền Bất K vừa định mở miệng nói lời cảm tạ thì Ngu Thượng Nhung đột nhiên lên tiếng: "Đừng lo lắng."
"Đại ca, chuyen nay sao có thể khong lo lắng cho được?" Kỷ Phong Hành cạn
lời.
"Hắn không về được."
Ngu Thượng Nhung lạnh nhạt nhìn Điền Bất Ky, thân ảnh nhoáng lên một cái rồi xuất hiện bên ngoài chấp sự đường, lại nhoáng lên cái nữa, hoàn toàn biến mất.
Điền Bất Kỵ rùng mình, con mắt trợn to quát: “Kỷ Phong Hành, mau đi ngăn đại ca ngươi lại!"
Cùng lúc đó.
Huyền Minh đạo trưởng mang theo hai tên đệ tử bay về Phi Tinh Trai. Vừa bay qua một ngọn núi, Huyền Minh tức giận mắng:
“Lẽ nào lại như vậy! Hôm nay Điền Bất Kỵ tìm người đến nhục nhã ta, ngày khác ta se khiến han quỳ xuống sam hối!"
"Đạo trưởng, Điền Bất Ky vô lễ như thế rõ ràng là không coi Phi Tinh Trai chúng ta ra gì. Chỉ quỳ xuống thì có lợi cho hắn quá."
“Tên kiếm khách kia không đơn giản ... Hôm nay chúng ta tạm thời nhượng bộ, ngày khác lại đến báo thù." Huyền Minh nhớ lại một kiếm vừa rồi, nghĩ mà phát sợ.
"Thanh kiếm kia ít nhất là thiên giai, bên trên lại khắc hoạ phù văn màu đỏ rất tinh xảo, rõ ràng là một cao thủ kiếm đạo."
Vừa dứt lời, trước mặt ba người đột nhiên xuất hiện một thân ảnh.
Thân ảnh đeo đao bên hông trái, hông phải đeo một vỏ kiếm, hai tay chắp sau lưng nhìn Huyền Minh đạo trưởng: "Các ngươi đã gặp một vị cao thủ kiếm đạo?"
Huyền Minh đạo trưởng nghi hoặc nhìn người đang lăng không chặn đường mình, cau mày nói: "Các hạ là ...? "
"Ta đang tìm người."
"Các hạ là gì của hắn?" Huyền Minh đạo trưởng đề phòng hỏi.
“Người quen, nhưng cũng là đối thủ."
Kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu. Một tên đệ tử đứng sau lưng Huyền Minh nói: "E là hắn sẽ không sống được lâu."
"Thật sao?"
“Phi Tinh Trai có thù tất báo. Chúng ta đi." Huyền Minh đạo trưởng không muốn nói nhảm với tên dở hơi này, bèn vung tay áo nói.
Hai tên đệ tử sau lưng gật đầu, ba người vừa định bay đi thì nam tử khôi ngô kia lại lần nữa bay tới chắn trước mặt, giọng điệu vô cùng lạnh lùng. "Chờ đã."
"Vì sao các hạ lại ngăn đường chúng ta?"
"Muốn đi cũng được. Lưu lại đầu người."
Huyền Minh đạo trưởng đang lúc tâm tình không tốt lại còn gặp phải một kẻ điên đến khiêu khích, lập tức rút đoạn kiếm gãy ra quát lớn: “Là ngươi muốn chết, đừng trách ta!"
Toàn thân hắn thẳng tắp đâm đoạn kiếm về phía trước, kiếm cương màu đỏ trông như luoi ran khè tới. Ầm!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!