"Ta rất tiếc về cái chết của trưởng lão Lỗ Tùng. Nhưng chuyện này không liên quan gì đến Thiên Liễu Quan, mong đạo trưởng minh xét." Điền Bất Ky cố nén cơn tức giận trong lòng.
"Điền Bất Ky, ta tham chí con hoai nghi hung thủ chính là ngươi!" Giọng Huyền Minh cao vút lên.
Thiên Liễu Quan tuy không bằng trước kia nhưng Điền Bất Ky sao có thể để người khác nói xấu mình, lập tức cao giọng mắng trả: "Ngươi ngậm máu phun người!”
"Phi Tinh Trai lam việc luon tuan theo quy củ! Ba người bọn hắn chết ở gần Thiên Liễu Quan, chuyện này ngươi định giải thích thế nào?" Huyền Minh đạo trưởng bắt đầu gây khó dễ.
Song phương đều đứng lên mắt to trừng mắt nhỏ. Lúc này người đã trầm mặc thật lâu là Ngu Thượng Nhung rốt cuộc cũng lên tiếng:
"Hai vị có thể nghe ta nói một lời?"
Điền Bất Ky và Huyền Minh đạo trưởng đồng thời quay đầu nhìn sang Ngu Thượng Nhung. Huyền Minh hỏi: "Ngươi là ai?"
Ngu Thượng Nhung lạnh nhạt đáp: “Ta là ai không quan trọng. Cái chết của ba tên đệ tử Phi Tinh Trai quả thật không có liên quan gì đến Thiên Liễu Quan."
“Làm sao ngươi biết được?"
"Tận mắt nhìn thấy." Ngu Thượng Nhung nói.
"Ngươi nói phải thì là phải sao? Hung thủ là ai? Hiện tại đang ở đâu?"
“Đúng như ngươi nói. Ta nói phải, thì là phải."
Cái thái độ này, giọng điệu này, khí thế này ... hoàn toàn nghiền ép Huyền Minh đạo trưởng.
"Nếu các hạ đã biết rõ hung thủ, vậy mời các hạ cùng ta đi một chuyến." Huyền Minh đạo trưởng bước lên một bước.
"Thật xin lỗi." Giọng Ngu Thượng Nhung càng thêm bình thản nhưng vẫn rất lễ phép khiêm tốn. "Tại hạ không có nghĩa vụ này."
"Ngươi không có quyền cự tuyệt!" Huyền Minh đạo trưởng xoay người rút kiếm.
Nhưng thân hình hắn vẫn chưa kịp xoay trở lại thì Ngu Thượng Nhung đã nhanh chóng rút kiếm, tốc độ nhanh hơn gấp mấy lần, chém ra một đường.
Choang! Hai thanh kiếm va chạm. Ngu Thượng Nhung đứng yên bất động, trường kiếm tra lại vào vỏ bọc.
Huyền Minh đạo trưởng không ngờ đối phương lại đột nhiên ra tay, hắn trở tay không kịp, lao đao lui về sau. Khi than hình vừa ổn định lại thì --
Soạt! Thanh kiếm trên tay hắn gãy làm đôi rơi xuống đất.
Ngu Thượng Nhung tiếp tục đứng khoanh tay như chưa hề xuất thủ, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Huyền Minh.
"Nếu là trước kia, một kiếm này đã lấy mạng ngưoi. Niệm tình ngươi tu luyện đến tu vi hiện tại không dễ, ngươi tự giải quyết cho tốt đi."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!