Không đợi Chu Hồng Cong mo miệng, Chư Thiên Nguyên đã nói:
"Cơ huynh, là như vay, ta đã rời khỏi Cổ Thánh Giáo một khoảng thời gian, nếu còn không quay lại, Cổ Thánh Giáo sẽ thành của người khác mất. Chuyện ở Thần Đô ta đã ra sức, chuyện ở Lương Châu Thành ta cũng giúp một tay, huynh xem .. có thể trả lại nhi tử cho ta không?"
"Cổ Thánh Giáo đã không còn được như xưa, Chư Hồng Cộng có thiên phú không tệ, sau này tất thành đại sự. Ngươi chắc chắn muốn hắn trở về kế thừa Cổ Thánh Giáo?"
“Kế thừa đại nghiệp của cha là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà ... Đương nhiên dù sao nó cũng là đồ đệ của huynh, tất cả đều do huynh làm chủ." Chư Thiên Nguyên lấy hết dũng khí đáp, trên mặt đã ướt đẫm mồ hôi.
Lục Châu mở mắt ra.
"Tuy Chu Hồng Cộng là đồ đệ của lão phu nhưng nếu hắn muốn rời đi, lão phu sẽ tôn trọng lựa chọn của hắn. Chư Thiên Nguyên, ngươi thấy thế nào?"
“Cơ huynh nói có lý lắm. Vậy chuyện này để chính nó quyết định đi."
Trong lòng Chư Thiên Nguyên rất vui mừng, khoảng thời gian này ở chung với nhi tử, quan hệ hai cha con vẫn rất hoà hợp, nhi tử chắc chắn sẽ đồng ý theo hắn trở về!
Chư Hồng Cộng lộ vẻ xấu hổ. Không phải do hai vị quyết định à? Sao đột nhiên bây giờ lại bảo ta tự quyết định?
“Lão bát, tu vi của ngươi thế nào rồi?" Lục Châu hỏi.
"Tam diệp ạ ... " Chư Hồng Cộng ngượng ngùng đáp.
"Nếu đặt ở Ma Thiên Các thì đúng là chẳng đáng nhắc tới. Nhưng đối với thế nhân mà nói, trùng tu đến tam diệp đã là không tệ. Nếu rời đi ngươi sẽ đánh mất tương lai tốt đẹp phía trước. Ở lại Ma Thiên Các, thành tựu sau này của ngươi sẽ không kém hơn vi sư." Lục Châu chậm rãi nói. "Ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ càng, vi sư tuyệt đối không ngăn cản ngươi."
Chư Thiên Nguyên: “? ? ?"
Lời này ... nghe cứ quái quái thế nào, không phải ngươi nói sẽ tôn trọng sự lựa chọn của nhi tử ta sao, lão già này!
Chư Hồng Cộng nghe vậy bèn nói: "Sư phụ, đồ nhi không có lý tưởng và truy cầu cao như vậy, chỉ muốn được yên ổn sống hết đời này."
"Hiện nay hung thú xâm lấn, nhân loại đang trong cơn thuy triều trảm kim liên, chỉ có kẻ thích hợp mới có thể sinh tồn. Ngươi muốn sống yên ổn, vi sư có thể hiểu được. Nhưng mà ... ngươi có năng lực đó không?" Lục Châu hỏi.
Chư Hồng Cộng nhất thời nghẹn lời. Đừng nói là bây giờ, ngay cả lúc xưa khi phản bội sơn môn, hắn cũng phải dựa vào Tư Vô Nhai và Vu Chính Hải mới có thể bình yên vô sự.
Lục Châu thấy hắn im lặng, lại nói thêm một câu: "Vi sư nói đến thế thôi. Ngươi hãy chọn lựa đi."
Bốn chữ nói đến thế thôi' nghe rất nặng, tựa như có hàm ý 'ngươi mà đi thì không còn là đồ đệ của lão phu nữa'!
Lục Châu nhắm mắt lại, điềm nhiên như không có việc gì. Chư Thiên Nguyên nghe xong mấy lời này lập tức cảm thấy không ổn. Hắn có cảm giác ... nhi tử đã bị dao động.
Chư Thiên Nguyên vừa định mở miệng, Chư Hồng Cộng đã quỳ xuống đất nói: "Sư phụ, cho toi bay gio đồ nhi đều chua từng nghĩ toi viec roi khỏi Ma Thien Các."
Chư Thiên Nguyên: “? ? ?"
Ngươi là con ruột của ta thật sao? Trước đó đã đồng ý, vừa quay đầu lập tức quên rồi?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!